Qua hơn nửa tháng, quản gia thấy thương thế của Lư Vân đã khỏi, liền phái hắn trở lại thư phòng bắt đầu làm việc.
Lão gia không ở trong phủ, trong thư phòng không một bóng người. Lư Vân mỗi ngày vui vẻ nghiên cứu võ công. Chỉ là hắn không muốn ở lại để chịu người khác hành hạ, quyết tâm rời khỏi Cố phủ. Mỗi khi nghĩ tới lúc Cố Tự Nguyên trở về, đó cũng là ngày bản thân từ biệt, trong lòng cảm thấy thực khổ sở.
Ngày lão gia hồi phủ, Lư Vân luyện công xong, liền thu thập đồ vật tùy thân gọn ghẽ, hôm nay đã là ngày cuối cùng hắn sống tại Cố gia. Hắn đứng ở cửa lớn, đưa mắt nhìn ra bên ngoài, tuyết bay đầy trời, thời tiết đã vào tháng chạp, trên dưới Cố phủ đã bắt đầu quét dọn bố trí nghênh đón năm mới.
Lư Vân cười khổ, nghĩ đến giao thừa năm nay hắn lại một mình phiêu bạt bên ngoài, không khỏi có điểm phiền não.
Đúng lúc này, chợt nghe bọn hạ nhân bên ngoài kêu lên:
- Lão gia đã về!
Một đám gia đinh ở cửa lớn chạy ra nghênh đón. Lư Vân thấy Nhị di nương mỉm cười đi tới. Hắn không muốn thấy nữ nhân này, liền chậm rãi lánh vào trong phủ.
Lư Vân một mình đứng ở trong, thấy hai cỗ kiệu dừng ở cửa, từ trong kiệu thứ nhất bước xuống một nam tử gầy gò có điểm già nua, chính là Cố Tự Nguyên. Một chiếc kiệu khác đi xuống một nữ tử còn trẻ, nhìn xa không rõ diện mạo, ngũ quan mờ ảo có phần tú lệ, chắc là thiên kim tiểu thư của Cố gia.
Đám người nghênh đón vui sướng hân hoan. Lư Vân thì ngơ ngác nhìn, trong lòng bi thương một trận. Hắn ngẩng đầu nhìn trời, yên lặng nhìn những bông tuyết lất phất tung bay.
Qua gần nửa canh giờ, Lư Vân trở về kho củi lấy hành lý, nghĩ tới lát nữa không biết mở lời thế nào để từ biệt Cố Tự Nguyên, trong lòng cảm thấy có chút phiền muộn xen lẫn đau lòng.
Đang lúc cảm khái chợt thấy A Phúc chạy vào, kêu lên:
- A Vân, lão gia tìm ngươi khắp nơi!
Lư Vân gật đầu, nói:
- Ta sẽ tới ngay.
Hắn thở dài một tiếng cầm lấy hành trang, tự biết không cách nào né tránh, đành kiên trì đến gặp mặt chào từ biệt.
Đi vào thư phòng đã thấy Cố Tự Nguyên ha hả cười to, nói:
- Vân nhi, con đi đâu đó? Ta cho người tìm con khắp nơi!
Lư Vân vâng một tiếng, nói:
- Tiểu điệt thấy tuyết rơi bất giác liền ngắm một lát, không biết Cố bá bá đang tìm, thật sự cáo lỗi.
Cố Tự Nguyên cười nói:
- Con ngắm tuyết sao không báo cùng ta một tiếng? Hai ta hai chén một bầu rượu. Ngắm tuyết trắng kia nhẹ bay mà tâm tình đại sự thiên hạ, chẳng phải mỹ diệu sao!
Lư Vân thấy Cố Tự Nguyên vẫn xem trọng hắn, không biết phải cáo biệt ra sao, trong lòng cảm thấy day dứt.
Cố Tự Nguyên cười nói:
- Ta đến Tô Châu một chuyến, tìm vài món đồ vật cho con, xem này!
Vừa nói vừa xuất ra vài món đồ quý báu. Chỉ thấy là một cây bút lông cực phẩm nạm vàng làm bằng lông của Tử Mao Lang Hào, còn lại có một cái nghiên mực cổ họa hình long vân, đều là trân phẩm hiếm thấy.
Lư Vân vội vàng khoát tay nói:
- Cố bá bá, con xuất thân hàn vi, không quen dùng đồ quý báu như vậy!
Cố Tự Nguyên nói:
- Vân nhi, con đã là phụ tá của ta, sao lại không có bút nghiên? Sau này hồi kinh, con còn phải đảm nhiệm chức Tham nghị trong bộ binh!
Lư Vân cả kinh, nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!