Trận đòn này đánh rất đau, mãi cho đến khi Lư Vân ngã xuống đất ngất đi. Khi tỉnh lại thì hắn chỉ thấy một vùng tối đen, bản thân đã nằm trong kho củi.
Hắn có cảm giác đau đầu buồn nôn, bên tai ù ù không thôi. Thầm nghĩ: "Thế gian lại có kẻ ngang ngược như thế, Bùi thiếu gia kia bề ngoài nhã nhặn mà kỳ thật không khác gì đám lưu manh ven đường, đánh người như vậy còn để nhân mạng vào mắt sao?"
Trong lòng Lư Vân phẫn nộ một trận, động đến vết thương lại ngất đi. Trong lúc ngủ mơ hình như có người đến phòng nhìn hắn, nghe có người nói tựa hồ là tiếng của Nhị di nương:
- Đừng để chuyện này truyền ra ngoài, đặc biệt là không thể để đến tai lão gia.
Không bao lâu, A Phúc mang thuốc đến rửa vết thương cho Lư Vân. A Phúc thấy toàn thân hắn đều tụ huyết thì phẫn nộ:
- A Vân a, xem như ngươi xui xẻo bị loại cậu ấm kia đánh, muốn đi báo quan báo thì khó khăn càng chồng chất khó khăn rồi! Ai bảo di nương là kia biểu di của nhà họ Bùi, con mẹ nó!
Lư Vân ngẩn ra, nói:
- Khó trách bọn hắn dám hung bạo như vậy, thì ra là ỷ thế vào Nhị di nương.
A Phúc đột nhiên thấp giọng nói:
- A Vân, bình thường lão gia ưu thích ngươi như vậy, nếu người biết chuyện này chưa chắc đã bênh vực Bùi thiếu gia. Ngươi đem sự tình này nói cho lão gia, chắc chắn người sẽ thay ngươi chủ trì công đạo!
Chợt nghe một người quát:
- A Phúc! Ngươi đang lải nhải cái gì ở đây?
Tiếp theo A Phúc ăn một bạt tai thì kêu lên đau đớn, ra là quản gia đã đến.
A Phúc thấp giọng nói:
- Xem như ta không may, chuyện ở đây không liên quan đến ta...
Quản gia tức giận:
- Còn nói nữa?
A Phúc cả kinh, gấp rút đi ra ngoài cửa.
Quản gia cầm một cái hồng bao đưa cho Lư Vân, bên trong có tờ ngân phiếu hai mươi lượng bạc. Quản gia bồi cười nói:
- Lư Vân, Nhị di nương muốn ta đem hai mươi lượng bạc này đưa cho ngươi, hy vọng ngươi đừng để chuyện này trong lòng.
Lư Vân cười lạnh nói:
- Nếu ta ghi tạc trong lòng thì sao?
Quản gia nói:
- Ngươi chỉ là một người ngoài, vô duyên vô cớ bị người ta đánh nặng như vậy, theo lý ngươi nên ghi hận mới đúng. Chỉ là ta khuyên ngươi một câu. Ngươi đừng nên đắc tội với di nương, nếu không chắc chắn nàng sẽ khiến ngươi chết đi sống lại, chỉ sợ chống đỡ không tới mười ngày nửa tháng a!
Lư Vân mỉm cười nói:
- Quản gia, là di nương bảo ngươi làm thuyết khách sao? Đây chính là một việc khổ sai đó.
Quản gia đỏ mặt lên, nói:
- Ngươi biết là tốt rồi. Di nương bây giờ đã bồi thường bạc cho ngươi, ngươi còn oán thán cái gì đây? Coi như đã xong! Chúng ta làm hạ nhân, số phận chính là như vậy.
Lư Vân nhìn bộ mặt khôn khéo của quản gia, thở dài nói:
- Quản gia, ngươi thay người làm việc như vậy, chỉ sợ bản thân cũng không dễ chịu!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!