Chương 12: Đại Phú Gia

Trên đường trở lại Dương Châu, tâm tình Cố Tự Nguyên dường như đã thay đổi, vốn mặt mày rầu rĩ lại cười nói vui vẻ.

Tuy Lư Vân không nhận làm nghĩa tử của lão nhưng lúc này quan hệ của hai người đã thân thiết. Trên đường Cố Tự Nguyên đã phân phó Lư Vân không cần phải làm chuyện của những hạ nhân, một mực xem hắn là là tân khách. Có điều Lư Vân không muốn ngồi không, vẫn kiên trì làm thư đồng. Cố Tự Nguyên nhiều lần khuyên bảo nhưng hắn đều không đáp ứng, vì vậy đành thôi.

Thêm mấy ngày, cuối cùng vào buổi tối thì mọi người đã về đến phủ. Cố phu nhân thấy lão gia trở về, liền phân phó quản gia bày tiệc tẩy trần cho Cổ Tự Nguyên.

Vợ cả của Cố Tự Nguyên xuất thân từ danh môn, do không thể sinh con trai nên lão đành phải lấy một nữ nhân khác, chính là Nhị di nương biểu muội của Bùi Nghiệp tri giao. Nữ nhân này trời sinh khôn khéo, mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do nàng quản lý. Có điều một núi khó chứa hai hổ, trong nhà đã có một Nhị di nương lại còn có thêm một vị thiên kim tiểu thư bảo bối.

Cố đại tiểu thư này phương danh là Thiến Hề, mỹ miều hào phóng, thông minh từ nhỏ, lại có phong cách giống phụ thân, đều có kiến giải riêng với mỗi sự việc, lại thường xuyên khắc khẩu với Nhị di nương, Cố Tự Nguyên vì chuyện này mà đau đầu không thôi.

Trong lúc một nhà Cố gia ăn uống. Nhị di nương thấy vẻ mặt cao hứng bừng bừng của Cổ Tự Nguyện liền cười hỏi:

- Lão gia, xem lão gia cao hứng như vậy, lần đi Giang Hạ này có tin tức gì tốt chăng?

Cố Tự Nguyên cười ha hả nói:

- Lần này đến Giang Hạ, từ trong miệng của Tả tổng binh, ta biết được một chuyện đại sự.

Cố Thiến Hề trời sinh thông minh, nàng thấy phụ thân vui mừng, đoán rằng có sự tình liên quan đến trong kinh, liền cười nói:

- Phụ quân được thăng quan rồi sao?

Cổ Tự Nguyên cười ha hả:

- Thiến nhi thật thông tuệ, vừa đoán đã trúng! Sang năm phụ thân sẽ hồi kinh, không ngờ còn được thăng tới chức Binh Bộ Thượng thư a!

Mấy người đều lớn tiếng kinh hô, thật không thể tưởng tượng điều này, liền liên tục chúc mừng.

Cố Tự Nguyên cười nói:

- Đó chỉ là một chuyện! Lúc này ta đi Giang Hạ, còn thu được một tiểu hài tử rất có bản lĩnh làm phụ tá đắc lực.

Khó có dịp người một nhà đầy đủ, Cố Tự Nguyên muốn đem sự tình của Lư Vân nói rõ, để người trong nhà có thể gặp hắn một lần.

Nhị di nương cười nói:

- Là tiểu hài tử nào lại được lão gia yêu thích vậy? Là đệ tử của Hứa đại nhân hay là công tử của Bùi lão gia?

Khi nói đến công tử của Bùi lão gia thì nàng liếc sang Cố Thiến Hề, ánh mắt lộ tiếu ý.

Cố Thiến Hề chu cái miệng nhỏ nhắn, nói:

- Bùi Thịnh Thanh, hắn lấy đâu ra bản lĩnh, dựa vào cái gì mà làm phụ tá của phụ thân? Tiểu tử này ngoài ăn chơi ra thì không hề biết cái gì khác.

Nhị di nương là thân thích của Bùi Nghiệp, muốn hợp tác cho Cố Thiến Hề cùng Bùi thiếu gia, nghe lời này liền coi như không, nói:

- Lão gia, người nọ là ai? Lúc nào mới để hắn gặp chúng ta?

Cố Tự Nguyên cười nói:

- Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Tiểu tử này chính là thư đồng đã giải được câu đối của Bùi lão gia, ta và các người đã từng nhắc qua hắn đấy.

Cố Thiến Hề ồ mộ tiếng, kêu lên:

- Là hắn!

Vẻ mặt đầy hiếu kỳ.

Nhị di nương lại phất tay, thản nhiên nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!