Ngày hôm sau, Lư Vân lại tiếp tục bị kéo ra tra hỏi, lần này chỉ có mỗi đám quan sai tự dụng hình.
Chỉ nghe một người nói:
- Con bà nó, gần đây ta xui xẻo liên hồi, bực mình đang muốn tìm bao cát đánh một trận cho hả giận, hôm nay phải đánh cho thật thống khoái.
Mấy người còn lại hùa theo:
- Tận lực mà đánh, chỉ cần không chết là được.
Lư Vân nghe bọn chúng nói những lời hung ác như vậy thì sợ tới mức hồn phi phách tán. Nhưng bình sinh hắn vốn là kẻ cường ngạnh, lúc này quyết không mở lời xin khoan dung. Người nọ cười ha hả nói:
- Tiểu tử vô dụng mau nhận tội đi. Còn có thể bớt chút đau khổ.
Sau đó từng tiếng roi lớn vang lên, khiến Lư Vân muốn chết đi sống lại.
Bị đánh nước mắt nước mũi dàn dụa nhưng nhớ tới sự trong sạch của bản thân, Lư Vân có chết cũng không nhận tội.
Một gã quan sai thấy hắn kiên cường như thế, không khỏi lắc đầu nói:
- Vị bằng hữu này. Ta khuyên ngươi đừng cố gắng chống cự nữa. Xưa nay chưa có ai chịu được trọng hình tra tấn quá ba ngày. Sớm muộn gì cũng vậy, ngươi cố chịu khổ làm gì?
Lúc này Lư Vân không còn khí lực kêu đau, gắng gượng mở hai mắt thì thào:
- Ta… Ta dù có chết cũng phải giữ được trong sạch. Các ngươi giết ta đi.
Quan sai kia quát:
- Giết ngươi? Ngươi muốn chết cũng không dễ dàng.
Dứt lời, hắn dùng sức giơ roi lên quất mạnh xuống.
Lư Vân cắn răng chịu đựng, khi không chịu được ngất đi lại bị người dùng nước lạnh tạt cho tỉnh lại. Cứ như vậy hắn bị hơn mười trận đòn roi. Có thể nói là muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.
Đánh tận tới tận tối, đám quan sai nhìn sắc trời mới áp tải Lư Vân vào lại trong nhà lao. Vừa vào lao ngục hắn liền ngã nhào xuống đất bất tỉnh, không còn biết đến cả đau đớn.
Trong lúc Lư Vân bất tỉnh, đám quan sai áp giải vào thêm một phạm nhân râu ria đầy mặt, thần thái uy vũ. Nơi tay chân cổ đều đeo xiềng xích chằng chịt. Nhìn bộ dáng cũng biết người này võ công cao cường. Mấy tên quan sai nhốt hắn vào rồi vội rời đi.
Tới buổi sáng ngày thứ ba, Lư Vân lại bị lôi ra ngoài. Lúc này hắn nửa tỉnh nửa mê, đám quan sai liền xát muối vào những vết thương ngày hôm trước. Lư Vân đau đớn gào thét trong khi lũ quan sai chung quanh buông lời giễu cợt, coi như đây chỉ là việc giết gà mổ heo bình thường.
Sau một trận đòn chí tử, một gã quan sai cầm giấy bút đi tới cười nói:
- Tiểu tử, biết lợi hại thì mau mau nhận tội.
Lư Vân cúi đầu không biết gì. Một tên lính lấy nước lạnh tát vào mặt, hắn rên rỉ một tiếng rồi từ từ tỉnh lại.
Một gã quan sai đưa tay túm lấy hai má Lư Vân quát:
- Tiểu tử ngươi rốt cục có khai hay không?
Vẻ mặt của hắn không còn chút kiên nhẫn nào.
Lư Vân bị người kéo hai gò má, không tự chủ ngẩng đầu lên thì thào:
- Ta không phạm tội, các người bắt ta phải khai cái gì?
Tên quan sai cười khinh miệt, cho Lư Vân một cái tát nói:
- Ngươi không phải tội nhân? Vậy ngươi là thứ gì? Điếm tiểu nhị sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!