- Trời ạ! Đây…là…
Lão bổ khoái híp mắt lại, tay run run chỉ vào cảnh tượng ghê rợn phía trước. Dưới cơn nắng nóng như lửa đốt này, cả cái lưng gù lão ướt đẫm mồ hôi nhưng trong lòng lại rét run. Một cảm giác không thoải mái ập tới khiến lão nôn mửa từng đợt.
Đột nhiên một cơn gió lạnh từ sau thổi đến, lão bổ khoái giật mình quên cả lau miệng, vội vã nhảy lên ngựa vung roi quát:
- Đi! Đi nhanh!
Lão đánh một roi thật mạnh lên mông con ngựa làm nó đau đớn hí lộng lên rồi phóng như bay, để lại đằng sau bụi bay mù mịt tựa như một con rồng uốn lượn.
Tuy biết ngựa đang lao nhanh, nhưng giờ đây lão bổ khoái cảm thấy vẫn chưa đủ, liên tục ra sức quất roi, chỉ mong sớm rời khỏi nơi đáng sợ này. Một người một ngựa như tên bắn giống hệt đang chạy nạn.
Lão bộ khoái bám chặt lưng ngựa, lẩm bẩm:
- Ngũ đại gia, mọi việc đành nhờ vào ngươi rồi…
Ngựa phóng băng băng, tựa như sợ nền cát nóng hổi dưới chân làm bỏng rát, lão bổ khoái ôm chặt lưng ngựa, hô hấp nặng nhọc, khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của lão hiện vẻ lo lắng, không ngừng quay đầu về phía sau như sợ có quái vật đuổi theo vậy, tay ướt đẫm mồ hôi nắm chặt lấy chuôi đao.
Ngựa đã chạy vào trong thành, thấy đám đông cản đường, lão bổ khoái quát lớn:
- Tránh đường! Tránh đường mau!
Dân chúng thấy ngựa lao tới vội dạt sang một bên. Mọi người thấy quan sai vội vã thúc ngựa vào thành thì bàn tán xôn xao, không biết xảy ra đại sự gì.
Lão bổ khoái liên tục gào thét trên đường, chẳng mấy chốc đã đến trước một cánh cửa cao ngất màu vàng có vẻ cổ kính. Lão bổ khoái híp mắt, khuôn mặt nhăn nheo cũng giãn ra bởi hạo nhiên chính khí (1) đã ở trước mắt, chỉ cần vào đến đây thì cho dù trời sụp cũng không cần lo sợ.
Đây là nha môn thành Tây Lương, là chốn thực thi công lý của Tây Cương!
- Ngũ đại gia đâu? Mau mời Ngũ đại gia ra đây nhanh!
Lão Lý khàn giọng gào to.
Hơn mười tên nha sai đang túm tụm lại đánh bạc, vẻ mặt uể oải tức giận mắng:
- Lão Lý nhà ông la hét cái gì chứ! Có phải già cả nên hồ đồ rồi không?
- Con bà nó, lão tử đang thua mà ngươi còn la hét thì đánh bạc cái rắm gì!
Một kẻ mặt mày như trộm cướp cười toe toét nói:
- Lão Lý ngươi gấp cái gì? Nhà xí ở phía sau kìa, lão tìm nhầm chỗ rồi.
Đám bổ khoái cười ha hả.
Lão Lý thở dài, nha môn này phá án kém cỏi, khi nhàn nhã chỉ biết tụ tập đánh bạc. Mọi người mắng lão cũng không tức giận, bởi lẽ ngày thường lão cũng chẳng đứng đắn gì, chỉ không may hôm nay hắn lại gặp chuyện quan trọng.
Đám quan sai đang cười đùa cợt nhả thì một thanh âm trầm thấp từ ngoại viện truyền tới:
- Lão Lý, đã xảy ra chuyện gì?
Cả đám bổ khoái biến sắc, vội vã thu dọn sau đó đứng lên bày ra mấy cái mặt quỷ.
Một đại hán chậm rãi bước vào, làn da ngăm đen, khuôn mặt chữ điền đầy vẻ uy nghiêm, nhìn qua liền biết là đầu mục của đám quan sai trong nha môn.
Lão Lý thấy đại hán thì vẻ mặt mừng rỡ, hiển nhiên người này rất có phân lượng trong mắt lão.
Lão Lý vội vã nói:
- Ngũ gia, phía tây thành xảy ra chuyện lớn, ngài mau chóng đến xem.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!