Chương 91: (Vô Đề)

Sau khi lễ cưới kết thúc, Tóc Xoăn nhỏ đã ngủ say, mà Đường Phi cũng đứng suốt mấy tiếng đồng hồ, mệt không chịu nổi. Tần Lê đưa hai mẹ con cô về phòng nghỉ, vốn chỉ định "đưa rồi quay lại ngay", nhưng vừa tiễn vợ con xong, anh liền một đi không trở lại.

Ngoài sân là tiệc nước chảy, khách mời không nhiều, nhưng cũng đủ bày mấy bàn. Mấy ông lớn uống rượu cụng ly, cười nói vang trời, náo nhiệt vô cùng.

Tần Quảng Vương và Đế Tân đang đấu đoán quyền uống rượu, Tần Quảng Vương thua liền mấy ván. Họ uống chính là "Thiên nhật túy", rượu Địa phủ trứ danh, chỉ cần một ngụm đã đủ khiến quỷ thần say bất tỉnh. Huống chi Tần Quảng Vương uống hẳn một chum to, giờ đã say đến mức mẹ ruột cũng nhận không ra.

Anh ta xách cái vò rượu, đứng phắt lên bàn bắt đầu làm loạn, vẻ uy nghiêm thường ngày đã bay sạch, hình tượng cũng sụp đổ không còn mảnh nào. Anh ta đứng trên cao, chống nạnh gào lớn: "Ta, Vương Tương, đệ nhất tửu lượng của Địa phủ! Các người đừng hòng uống gục ta!!"

Chu Khánh đứng cạnh, kéo kéo tay áo Đế Tân, nhìn cảnh đó mà nhỏ giọng than: "Anh em, anh nhìn xem, có giống một thằng ngốc không? Cái này mà cũng là Tần Quảng Vương à?"

Các vị Diêm Vương khác cũng đã say khướt, bắt đầu nhảy khiêu vũ quảng trường ngay tại chỗ. Cách đó không xa, Vương Xuyết Xuyết thì đang ôm eo Tử Tiểu Bạch, khóc lóc van xin cô bé "chơi với anh thêm một ván Vương Giả Vinh Diệu nữa thôi". Tử Tiểu Bạch thì mặt lạnh, chết cũng không chịu.

Đế Tân hất cằm chỉ về phía Vương Xuyết Xuyết, thấp giọng than: "Mười điện Diêm Vương, ngoài tôi ra, có ai là bình thường không?"

Chu Khánh liếc ông, gãi mũi, nói nhỏ: "Tôi thấy anh cũng chẳng bình thường hơn là mấy đâu."

Trong sân có một cây đa lớn được chuyển từ nhân gian xuống, Bạch Lộ uống hơi nhiều, đầu óc choáng váng, bèn ngồi dưới tán cây nghỉ ngơi.

Bà ấy ngồi được một lúc, chợt cảm giác có người đứng sau lưng. Quay lại nhìn thì thấy cha của Tần Lê, nếu bà ấy nhớ không lầm, ông tên là Tần Hồng.

Dù con trai đã lấy vợ, người đàn ông trước mắt vẫn trông rất trẻ trung, so với con còn có phần chững chạc và ổn trọng hơn, làn da trắng mịn, chỉ có ở đuôi mắt thêm vài nếp nhăn nhẹ của năm tháng.

Đó là một người đàn ông anh tuấn, trầm tĩnh, trên người tỏa ra khí chất chín chắn đầy hấp dẫn, thứ khí chất chỉ có được sau khi thời gian đã mài giũa và lắng đọng lại.

Bạch Lộ luôn cảm thấy người đàn ông này rất quen thuộc, trong lòng dâng lên một cảm giác thân thiết khó hiểu. Bà ấy nghiêng đầu nhìn ông, hồi lâu rồi lên tiếng hỏi: "Ngài Tần, vì sao ngài lại nhìn tôi như vậy?"

Khóe môi Tần Hồng khẽ cong, gương mặt nghiêm nghị trầm ổn của ông cuối cùng cũng có chút biến đổi, trở nên dịu dàng hơn: "Cô Bạch rất giống một người quen cũ của tôi."

"Ồ? Là ai vậy? Khi Tần Lê gặp tôi lần đầu, cậu ấy cũng nói như thế."

"Là vợ tôi." Tần Hồng thẳng thắn nói, không hề né tránh.

Bạch Lộ thoáng lúng túng, đôi má ửng hồng: "Ngài nói vậy khiến tôi thấy hơi ngại. Vợ ngài là người như thế nào? Tôi rất tò mò, người phụ nữ có thể sinh ra Bát điện hạ rốt cuộc là dáng vẻ ra sao?"

Tần Hồng bước lên vài bước, ngồi xuống cạnh bà ấy. Ánh mắt ông nhìn xa xăm, trầm mặc một lúc lâu rồi mới khẽ nói: "Cô ấy là một truyền kỳ của thời đại chúng tôi, dùng "tuyệt đại phong hoa" để hình dung cũng không hề quá đáng. Cô ấy cũng là một người mẹ vĩ đại, đã dùng mạng sống để bảo vệ con trai chúng tôi. Chỉ tiếc rằng, khi tôi và con đạt được những thành tựu lớn nhất, cô ấy lại không thể chứng kiến, cũng không còn kịp đón nhận tình yêu của chúng tôi.""

"Tuyệt đại phong hoa" sao?" Bạch Lộ nghiêng đầu, cố tưởng tượng ra người phụ nữ ấy sẽ trông như thế nào, nhưng rốt cuộc vẫn không hình dung nổi, bèn hỏi: "Cô ấy đã vào luân hồi chuyển thế rồi à?"

Ánh mắt Tần Hồng vẫn dõi về phương xa, không quay đầu lại, giọng ông vẫn nhạt như gió: "Cô ấy đã có cuộc đời của riêng mình."

Hai người còn đang trò chuyện, bên kia giọng của anh trai Bạch Lộ vang lên: "Tiểu Lộ! Mau lên, đi thôi, chúng ta còn phải đến Nam Hải lưu diễn nữa!"

"Được ạ." Bạch Lộ đáp lại anh trai, sau đó quay sang nói với Tần Hồng: "Ngài Tần, tôi còn có công việc, xin phép đi trước. Sau này nếu có cơ hội, chúng ta lại nói chuyện tiếp."

"Sau này… còn có cơ hội sao?" Ánh mắt Tần Hồng thoáng u tối.

Bạch Lộ nhìn quanh một vòng, rồi lấy ra một viên ngọc phát sáng như dạ minh châu ra đưa cho ông, nhỏ giọng nói: "Khi nào ngài xuống âm gian, hãy mang viên ngọc này đến tìm tôi. Lúc đó, tôi sẽ mời ngài ăn một bữa. Tôi cũng muốn nghe ngài kể về người phụ nữ tuyệt đại phong hoa ấy, cô ấy thật sự là người như thế nào."

Tần Hồng nhận lấy viên ngọc, khẽ gật đầu: "Cáo biệt, hẹn ngày gặp lại."

"Tôi sẽ đợi ngài đó." Bạch Lộ nháy mắt với ông, cười nói: "Hẹn ngày gặp lại!"

…….

Trong tiệc, khách khứa đã gần như tản đi hết bảy tám phần. Đế Tân và Chu Khánh bị mấy vị Diêm Vương giữ lại đánh mạt chược. Kết quả là Đế Tân thua hết ván này đến ván khác.

Họ không cá tiền, mà cá lời thật lòng.

Người thua phải chạm tay vào gương Luân Hồi, để người khác có thể nhìn thấy thứ mà hắn mong muốn nhất trong lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!