Sau một hồi im lặng trong điện thoại, lại nghe thấy Tần Lê lặp lại câu ban nãy: "Yên tâm đi, phí bái sư không thiếu phần cô đâu."
Đường Phi nhíu mày day trán: "Anh hai à, đây là chuyện tiền bạc sao? Rõ ràng không phải mà! Với lại cho dù anh đồng ý, thì liệu Tần Kiêu có đồng ý không? Anh ta sợ quỷ lắm đó."
"Câu đó sai rồi." Giọng Tần Lê trong điện thoại lúc thì yêu kiều, lúc thì bình thường, nghe cứ như bị tinh thần phân liệt vậy.
Anh tiếp tục nói: "Thể chất của Tần Kiêu thế nào, cô còn rõ hơn tôi nhiều. Để cậu ta có năng lực tự vệ, cũng chưa chắc là chuyện xấu. Tôi học vài thứ từ cô, nếu sau này lại gặp chuyện bất ngờ, tôi cũng có thể bảo vệ cô."
Những lời này khiến Đường Phi có chút cảm động, cô xoa xoa bờ vai đang đau nhức, mệt mỏi đáp: "Vậy thì chiều đến nhà tôi đi, có vài chuyện không thể nói rõ qua điện thoại được."
"Tôi đang đứng ngay trước cửa nhà cô."
Giọng của Tần Lê lại trở về với vẻ nghiêm túc thường ngày.
Lúc đi mua mỹ phẩm ở chỗ Hà Tiên Tiên, chị ấy thuận tiện nói với anh về việc có thể "chữa" cái chất giọng ẻo lả của anh. Hà Tiên Tiên không lấy tiền, nhưng điều kiện là… sẽ rút của anh một ống máu.
Anh đã uống thuốc mà Hà Tiên Tiên đưa, tình trạng hiện tại đã khá hơn nhiều. Có lẽ chỉ cần nửa tiếng nữa là có thể hoàn toàn hồi phục, không khác gì bình thường.
Đường Phi chân trần xuống giường, kéo rèm cửa ra thì thấy ngoài biệt thự là một người đàn ông chân dài mặc áo sơ mi kẻ sọc, trên ngón tay móc theo một túi quà, hình như mang đồ gì đó đến cho cô.
Đường Phi dùng ý niệm vẽ bùa, mở cửa cho anh.
Lúc người đàn ông bước vào phòng khách, cô cũng vừa xuống lầu. Cô đi rót cho mình một ly nước, cắn vành cốc thủy tinh rồi quay lại phòng khách, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang ngồi nghiêm trang trên ghế sofa, gương mặt vẫn chính khí nghiêm túc như mọi khi.
Chẳng bao lâu sau, giọng điệu của anh lại trở về kiểu ẻo lả, ngón tay giơ lên kiểu hoa lan, đưa mặt nạ và kem dưỡng mang theo cho Đường Phi, giọng điệu lả lướt: "Chuyện tối qua tôi nghe nói rồi, đây là lễ bái sư của tôi."
Đường Phi vừa uống nước vừa ngẩng lên nhìn món quà anh đưa, suýt chút nữa bị sặc. Không biết có phải do bị người đàn ông này dăm ba bữa lại tặng đồ dưỡng da làm cho hư rồi không, mà giờ cô nhận quà lại thấy vô cùng tự nhiên?
Cô đúng là, bắt đầu tự mãn rồi.
Đường Phi uống xong ngụm nước, nhẹ nhàng ho một tiếng rồi nói với anh: "Nhà họ Đường nhận đồ đệ có quy tắc. Nghề này rất coi trọng thiên phú, cái này không thể cưỡng cầu. Nếu cứ cố nghịch thiên mà làm, e là sẽ có kết cục giống Liễu Vân Sinh."
Tần Lê nhướng mày, nghiêm túc hỏi cô: "Quy tắc gì?"
"Thứ nhất, sư phụ cũng phải sinh tồn, tôi dạy anh bắt quỷ, phí dạy tuyệt đối không rẻ." Cô giơ một ngón tay lên rồi dừng lại một chút, sau đó giơ tiếp ngón thứ hai: "Thứ hai, làm đồ đệ thì phải bái tổ tiên nhà họ Đường, lạy sáu cái để thể hiện thành ý."
Cô giơ ngón tay thứ ba: "Thứ ba, kiểm tra thiên phú của anh. Hai cái đầu với anh thì đơn giản, nhưng cái thứ ba này, anh chắc chắn không làm được."
Giọng anh rất nghiêm túc: "Không thử sao biết?"
"Ể? Anh khỏi rồi à?" Cuối cùng Đường Phi cũng nhận ra điểm quan trọng, trong hai phút anh đã không còn trở lại giọng ẻo lả nữa.
Tần Lê điềm tĩnh nói: "Lúc đi mua quà cho cô, tiện thể chữa luôn cái tật quái dị đó."
Đường Phi đi rửa mặt, lúc xuống lầu đã đắp mặt nạ lên. Cô vẫy tay với người đàn ông đang ngồi trên sofa: "Lên sân thượng với tôi, mang theo một cái ghế."
Anh làm theo lời cô, bê một chiếc ghế từ phòng ăn lên sân thượng. Khi anh lên đến nơi, Đường Phi đã bày xong trận pháp, thanh kiếm Tru Tà của nhà họ Đường lơ lửng giữa trận pháp, như đang trôi nổi nhờ từ trường.
Đường Phi chỉ vào thanh kiếm: "Đây là kiếm Tru Tà của nhà họ Đường, cũng là pháp khí chính để tôi vẽ bùa. Nếu anh bái tôi làm sư phụ, phương pháp học cũng sẽ gần như giống tôi. Tôi dùng kiếm để vẽ bùa, nên anh cũng phải mượn vật để vẽ. Nếu anh có thiên phú, thì có thể cầm được thanh kiếm này trong pháp trận. Nếu không có, thì sẽ bị đánh bật ra. Anh thử đi."
Anh làm theo lời cô gái, bước vào trận pháp. Vừa chạm tay vào chuôi kiếm, một luồng điện lập tức đánh bật anh ra ngoài. Thanh kiếm như có sinh mệnh, quyết không để anh đến gần.
Tần Lê lại một lần nữa đưa tay chạm vào kiếm Tru Tà, lặp đi lặp lại hơn hai mươi lần nhưng kết quả vẫn như cũ. Lòng bàn tay anh bị mài đến mức tróc cả một lớp da. Tần Lê vốn không phải người dễ dàng bỏ cuộc, một lần không được thì hai lần, hai lần không được thì cứ thử mãi.
Anh không hiểu huyền học, trước đây thậm chí còn khinh thường huyền học. Anh từng nghĩ, chỉ cần giống cha mình, trở thành một thương nhân kiếm đủ tiền và rèn luyện cơ thể thật mạnh mẽ thì đã đủ để bảo vệ bản thân và những người xung quanh.
Nhưng sau chuyện xảy ra đêm qua, anh mới hiểu: Trên trời còn có trời, ngoài người còn có tiên. Anh không cam tâm khi bản thân rơi vào tình cảnh không thể tự bảo vệ. Càng không cam tâm khi một cô gái phải luôn thay mình xông pha nơi nguy hiểm.
Là một người đàn ông, anh phải bảo vệ phụ nữ, vì thế anh khao khát khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn. Khi muốn bảo vệ một người, đó chính là động lực tốt nhất để trở nên mạnh mẽ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!