Cửa lớn của hiệu sách Tân Tuệ vẫn đóng chặt, bên ngoài người qua lại tấp nập như thường, dường như chẳng ai nhận ra bên trong vẫn còn người chưa ra, mọi người cũng không cảm thấy nơi này có gì bất thường.
Trong con hẻm nhỏ phía sau hiệu sách, Đường Phi đặt hộp đàn nhị trên thùng rác, lấy mấy lá bùa ra rồi đưa cho Đế Tân và Tần Lê, nói: "Dán mấy lá bùa này lên tường, để cách ly hiệu sách với bên ngoài, lỡ có chuyện xảy ra sẽ rất phiền phức."
Đế Tân và Tần Lê nhận lấy bùa từ tay cô rồi bắt đầu làm theo lời dặn. Sau khi dán bùa xong, ba người dùng bùa xuyên tường để tiến vào bên trong hiệu sách.
Thế giới bên trong hoàn toàn khác biệt với bên ngoài, một mảng âm u xanh rợn, tông màu trầm tối như thể địa giới âm phủ.
Độc giả trong hiệu sách vẫn giữ nguyên tư thế đang đọc sách, nhân viên thu ngân vẫn như máy móc tiếp tục thu tiền. Những người đã thanh toán thì đi tới cửa, nhưng lại giống như người máy quay trở lại, tất cả đều đi lên lầu hai.
Đường Phi đang quan sát những người đi lên tầng hai thì Tần Lê bất ngờ giơ ngón tay hoa lan, chỉ về phía cầu thang cùng dòng người: "Những người này… hình như hơi kỳ lạ."
Giọng điệu anh nói cũng thay đổi, trở nên ẻo lả rợn người như giọng đàn bà điệu đà. Ban đầu Đế Tân và Đường Phi nhìn chằm chằm vào ngón tay hoa lan kinh thế hãi tục mà anh giơ lên, sau đó đồng loạt chuyển ánh nhìn sang khuôn mặt anh tuấn của Tần Lê.
Tần Lê chẳng thấy mình có gì bất thường, giữ nguyên tay làm hoa lan trước ngực, uốn éo nói: "Sao thế?"
Đường Phi: "…"
Đế Tân: "…"
Hai người lặng lẽ lùi lại một bước, giữ khoảng cách một mét với anh. Một người rút kiếm, người kia giơ nắm đấm lên. Đế Tân nhỏ giọng hỏi Đường Phi: "Cô Đường, cậu ta bị nhập hồn à?"
Đường Phi lắc đầu, thì thầm đáp: "Không giống lắm. Tần Lê có thể chất cực dương, thể chất kiểu này đừng nói là quỷ nhỏ bình thường, ngay cả đại tiên âm giới như Tần Quảng Vương cũng chưa chắc nhập được."
Tần Lê nhận ra mình bị cô lập, nhíu mày rồi dậm chân một cái, hừ nhẹ: "Xấu xa thật, dám nghi ngờ tôi bị nhập thân. Hừ~"
Đường Phi nổi hết da gà.
"……" Nắm đấm của Đế Tân đã bốc lên ngọn lửa xanh, ông nghiến răng nói: "Ta muốn đấm chết cậu ta."
Đường Phi vội kéo tay Đế Tân lại, dỗ dành: "Đừng vội đấm chết anh ấy, tôi nghĩ chắc là do tác dụng phụ sau khi anh ấy giúp tôi đổi máu đấy."
Tần Lê bước tới, giơ nắm tay to tướng, đấm đấm lên ngực Đế Tân, vừa đấm vừa r*n r*: "Đồ xấu xa, lại muốn đánh tôi, tôi sẽ dùng nắm đấm bé bé đấm ngực anh…"
Đế Tân là dạng nóng nảy, nhíu mày định giáng cho Tần Lê một đấm. Đường Phi mắt nhanh tay lẹ kéo Tần Lê ra, chắn sau lưng mình, rồi quay sang dỗ Đế Tân: "A Tinh, bình tĩnh, bình tĩnh nào, đừng nóng nảy như thế. Nghĩ mà xem, anh ấy từng mời anh ăn hai xô gà rán, có phải thấy thế giới này đẹp đẽ hơn không? Nghĩ mà xem, anh ấy là đại gia có tiền nhất trong chúng ta, mỗi lần đi ăn lẩu đều giành trả tiền, có phải thấy thế giới này thật đáng yêu không?"
Lúc này Đế Tân mới dịu xuống, trừng mắt nhìn Tần Lê: "Cậu mà còn giả vờ nữa là ông đây đập chết cậu thật đấy!"
Tần Lê cao một mét chín ôm đầu Đường Phi, cằm tựa l*n đ*nh đầu cô, vừa dụi dụi vừa than vãn: "Đường Phi, anh ấy bắt nạt tôi~"
Đường Phi: "…" Phải làm sao đây, tuy biết anh thành ra thế này là vì giúp cô đổi máu, nhưng cô thật sự rất muốn dìm đầu người đàn ông này vào hố phân! Cô hít sâu một hơi, tự nhủ phải giữ bình tĩnh, phải là một người biết ơn, không được nổi điên!
Ổn định lại tâm trạng, cô nói: "Chúng ta lên tầng hai xem thử."
Ba người họ cùng đám khách trong hiệu sách đi lên tầng hai. Tần Lê cao tận một mét chín, vậy mà suốt đường đi cứ nắm lấy đuôi tóc của Đường Phi, rụt rè như con mèo con. Đế Tân vô tình va vào vai anh, anh lập tức "ái da" một tiếng, dùng ngón tay hoa lan chọt vai Đế Tân: "Đáng ghét, người ta bị sạch sẽ đó nha~"
Đường Phi: "……"
"……" Đế Tân nắm chặt nắm đấm, mắt đỏ lên: "Cô Đường, cô đừng cản ta… để ta đấm chết cậu ra đi!"
Đường Phi lập tức ôm chặt lấy Tần Lê, dùng cả thân mình chắn trước mặt anh, quay đầu lại nhìn Đế Tân nói: "A Tinh, bình tĩnh đi nào, nghĩ đến tình nghĩa hai xô gà rán ấy, anh quên rồi à? Anh mà đấm chết anh ấy, sau này ai giành trả tiền mỗi lần đi ăn lẩu?"
Đế Tân giận đến mức không chịu nổi, quay đầu nhìn cô, hai người âm thầm giao lưu ánh mắt.
—"Sao cậu ta lại thành ra thế này…"
Đường Phi nhìn thẳng vào mắt ông, thở dài.
—"Tôi nghĩ nếu quay video lại, đợi anh ấy khỏi rồi cho anh ấy xem, chắc anh ấy muốn tự sát luôn đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!