Mặc dù Đường Phi không nghe thấy bên trong đang nói gì nhưng Hắc Đường có thể nghe thấy. Nó dùng móng vuốt vỗ vỗ đầu Đường Phi, khóe miệng chảy dài nước miếng nói: "Phi Phi, anh ta đang nhìn cô!"
Đường Phi cũng nhận ra có điều không ổn, vội vàng dùng son môi vẽ một phù chú trên kính. Trong nháy mắt, cô và Hắc Đường biến mất. Trong video giám sát của Tần Lê, tất cả hình ảnh của Đường Phi đều bị xóa sạch.
Tần Lê ăn xong đùi gà, m*t sạch dầu trên ngón tay, lúc cầm điện thoại lên xem video giám sát thì gào lên: "Sao chị gái nhỏ mặc váy ngắn kia lại đi mất rồi? Chẳng lẽ là do tư thế ăn gà rán của tôi không đủ đẹp sao?"
Ông quản gia tiến lại gần nhìn video giám sát trên điện thoại, thậm chí còn tua lại nhưng rõ ràng là không có gì cả.
Quả nhiên, lại được nhìn thấy quỷ rồi.
Tần Lê số hai quay đầu nhìn ông quản gia, trong đôi mắt vô lương ẩm ướt hơi nước kia giống như một chú cún con đáng thương bên ven đường, còn là loại cún con mũm mĩm đang tỏ ra đáng yêu với bạn nữa.
Lòng ông quản gia lập tức mềm lại, đưa tay sờ đầu anh ấy, an ủi nói: "Có lẽ bọn họ chỉ thích gà rán của cậu thôi."
Tần Lê số hai: "??" Ông già, ông có biết cách an ủi người khác không vậy?
Anh ấy khịt mũi đứng dậy, gõ vào mũ trùm đầu của bộ đồ mặc ở nhà, hai cái tai thỏ to rủ xuống đung đưa. Anh ấy có đôi chân dài và thân hình cao lớn, ngũ quan cũng rất đẹp, khí chất thay đổi không hề ảnh hưởng đến giá trị nhan sắc của anh, ngược lại, cảm giác sức sống trẻ trung của thiếu niên lại khiến người già có cảm giác muốn nâng niu và chiều chuộng.
Tần Lê phiên bản "cậu bé to xác" đút tay vào túi quần, nhìn xuống ông quản gia nói: "Ông già, tôi ở nhà chán quá, muốn ra ngoài chơi. Tối mai ông dẫn tôi đến quán nét chơi nhé, tôi cam đoan nhất định sẽ che chắn tốt khuôn mặt này!"
"Không được." Ông quản gia thổi râu nói: "Tôi còn muốn sống thêm vài năm nữa. Cậu không biết tính tình của cậu ấy sao?"
Tần Lê số hai nhíu mày: "Cuộc sống hạnh phúc và sức khỏe tinh thần thể chất của tôi quan trọng hơn, hay là ông sống thêm vài năm nữa quan trọng hơn?"
Trong ánh mắt của ông quản gia lộ ra vẻ bối rối, hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ không phải việc ông già sống thêm vài năm nữa quan trọng hơn sao?"
Cuộc đàm phán thất bại, Tần Lê số hai đút tay vào túi quần, lết đôi dép đầu gấu dễ thương lên lầu.
Ông quản gia liếc nhìn hướng anh ấy biến mất, cảm thấy rất phức tạp khi nhìn thấy tấm lưng "trẻ con" cao một mét chín của anh.
Trở lại phòng, Tần Lê số hai ngồi dưới đất chơi game một lúc, sau đó cảm thấy buồn chán nên bắt đầu lướt Weibo.
Bởi vì là hai nhân cách, nên hai nhân cách đều có ý thức và tư duy logic riêng, thậm chí kiến thức cũng khác nhau, hơn nữa hai người cũng sẽ không có ký ức của nhau.
Do đó, để tránh người ban đêm làm phiền mình, người ban ngày đã đặt mật khẩu số cho điện thoại di động, máy tính và các thiết bị điện tử khác. Tất cả các thiết bị điện tử đều bỏ chức năng mở khóa bằng khuôn mặt và thay vào đó là sử dụng mật khẩu số hoặc vẽ dấu.
Lúc này, anh ấy nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc, sau đó lấy laptop ra, sử dụng kỹ năng hack mà anh ấy mới học được gần đây, thử mười lăm phút, thật bất ngờ, anh ấy đã phá được mật khẩu số của điện thoại.
Anh ấy: "??" Tần Lê số một là đồ ngốc sao? Đặt mật khẩu đơn giản vậy à?
Rác rưởi. Rác rưởi to đùng!
Anh ấy đeo tai nghe trên đầu, vừa nghe nhạc rock vừa lướt Weibo. Khi nhìn thấy tin tức về Đường Phi, anh ấy tháo tai nghe ra rồi yên tĩnh trong nháy mắt, vẻ mặt chán ghét: "Với đôi chân ngắn này mà cũng có thể thành ngôi sao à? Rác rưởi!"
Anh ấy lại nhìn thấy một acc colne lan truyền tin đồn Đường Phi sẽ đóng vai chính trong "Cô gái bắt quỷ", và là một fan nguyên tác, anh ấy không vui.
What? Với đôi chân ngắn ngủn này mà muốn diễn nữ thần ánh trăng sáng của anh ấy sao? Thật là một giấc mơ lớn.
Thể chất gọi quỷ của Tần Lê ban đêm khiến anh ấy tiếp xúc với nhiều thần côn từ khi còn nhỏ, anh ấy cũng thích đọc tiểu thuyết về linh dị quỷ quái. "Cô gái bắt quỷ" là nữ thần ánh trăng sáng trong lòng những "thiếu nam" yêu thích tiểu thuyết linh dị quỷ quái bọn họ.
Anh ấy có thể chịu đựng được việc nữ thần bị ô uế không? Ồ xin lỗi, không đâu nhé.
***
Vào một giờ sáng, Đường Phi tắm xong, ngồi xếp bằng trên giường soi gương.
Tối hôm qua bắt được một con quỷ nhỏ, sáng hôm sau mọc liền ba nốt mụn đỏ và sưng. Cô lấy "Mặt nạ đặc biệt Hà Tiên Tiên" và "Kem dưỡng trị mụn đặc biệt Hà Tiên Tiên" ra, cô cẩn thận bôi kem dưỡng lên mặt, sau đó đắp mặt nạ và nằm lên gối, bắt chéo chân, bắt đầu nghịch điện thoại.
Hắc Đường cũng nhảy lên giường, cuộn tròn thành một quả bóng lông dưới chân cô, ngoan ngoãn và thành thật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!