Chương 12: (Vô Đề)

"Mười năm, sao anh không đi ăn cướp đi?" Ánh mắt Đường Phi lạnh lẽo nhìn anh, hừ một tiếng: "Đúng là tôi tìm mọi cách để chuyển sang công ty anh, nhưng tôi không muốn ký hợp đồng với các anh, tự hạn chế con đường của mình."

"Tôi không thích thừa nước đục thả câu, về lâu dài, tôi thích giao dịch công bằng," Tần Lê luôn có cách nói về kinh doanh, mạch suy nghĩ của anh vô cùng rõ ràng: "Cô nhận đơn của Ông Hồng, tiền kiếm được ít nhất mười triệu nhỉ, với địa vị lúc này của cô, quay một bộ phim cũng với giá tiền này. Cô để tôi mạo hiểm tính mạng của mình, đi thúc đẩy việc kinh doanh của cô, tôi ra điều kiện mười năm cũng không quá đáng.

Mạn Thành là công ty gì, hẳn là cô hiểu rõ hơn tôi, tôi đã bằng lòng giữ cô lại, đương nhiên sẽ để công ty dốc hết toàn lực đào tạo cô. Theo hợp đồng cô đã ký với Tần Kiêu, chỉ cần cô còn ở trong giới thì sẽ không chịu thiệt."

"Rủi ro duy nhất cô phải gánh chịu là sau này Mạn Thành có bị những công ty khác thay thế hay không. Nếu Mạn Thành mạnh, cô sẽ mạnh. Mạn Thành yếu, cô sẽ yếu. Thế nào, cô Đường cân nhắc điều kiện của tôi đi."

Với những người khác, có vẻ như Đường Phi không hề ở thế bất lợi. Sếp đã nói nhiều như vậy, chắc chắn sau này sẽ không đối xử bất công với cô nữa.

Đường Phi im lặng một lát rồi nói: "Anh là chuyển thể của Thẩm Vạn Tam đúng không? Anh tính khôn quá. Mười năm của tôi cộng thêm mười năm của Ông Hồng đã là nhiều rồi. Anh đã theo đuổi sự công bằng, vậy tôi có một điều kiện, với anh mà nói hẳn không phải là vấn đề lớn."

"Cô nói đi."

Đường Phi nói: "Da tôi dễ bị mụn, là kiểu rất nghiêm trọng. Tôi không yêu cầu công ty chi trả cho tôi mọi chi phí điều trị mụn và chăm sóc da, nhưng tôi hy vọng công ty có thể chi trả cho tôi một khoản tiền mỗi tháng. Là một nghệ sĩ của công ty, điều này cũng không tính là quá đáng, đúng không?"

"Đúng là không quá đáng." Tần Lê nhanh chóng sắp xếp lại thế giới quan đang tan vỡ của mình và hoàn toàn bình tĩnh lại. Anh bình tĩnh nói: "Cứ coi như đây là phúc lợi của nhân viên dành cho cô đi."

Đàm phán thành công. Đường Phi búng tay nói: "Được, cứ vậy đi, chúng ta tranh thủ thời gian làm việc. Tốt nhất là giải quyết xong khúc mắc của Bạch Dịch trước mười hai giờ đêm nay, sau đó đưa ông ta xuống địa Âm phủ."

Thời gian ở Âm phủ rất hỗn loạn, thời gian thay đổi nhân cách của Tần Lê là dựa vào thời gian của Bắc Kinh ở thế giới dương gian. Vì Đường Phi không thể tính toán chính xác thời gian ở Âm phủ nên cũng khó có thể tính toán chính xác thời gian Tần Lê và Tần Kiêu hoán đổi cho nhau.

Vì vậy, nhiệm vụ này cực kỳ khó khăn và nguy hiểm.

Trong quá trình đàm phán, Thái Húc đã chuẩn bị mọi thứ theo chỉ dẫn của Đường Phi.

Cậu kéo hết rèm cửa lại, thắp một vòng nến đỏ xung quanh Bạch Dịch, sau đó theo chỉ dẫn của Đường Phi, bôi chu sa lên trán, nhân trung, má và lòng bàn tay.

Nói ra cũng lạ, Thái Húc vốn rất sợ ma quỷ, hiện tại lại bắt đầu cảm thấy thương hại con quỷ này.

Rất khó tưởng tượng khi một con quỷ vì một người mà lưu luyến ở trên thế gian này mấy năm trăm với sự bàng hoàng và tuyệt vọng. Nó đã bỏ lỡ thời gian luân hồi và cho đến khi sắp bị hồn phi phách tán vẫn chưa có thể thực hiện được nguyện vọng.

Đường Phi dùng chu sa vẽ một chú ngữ nhỏ lên trán Bạch Dịch, để nó không còn sợ dương khí trên người Tần Lê nữa.

Làm xong những việc cơ bản này, Đường Phi nói với Ông Hồng: "Nó trở nên mất lý trí là vì nhìn thấy cảnh hôn của chị với người khác, lầm tưởng chị thật sự đã bỏ rơi nó và chạy trốn theo người khác, để giải trừ tâm ma của nó, chị nhất định phải giải thích với nó, nói cho nó biết chị đã chết như thế nào."

Trên đỉnh đầu Bạch Dịch có chín điểm sáng lơ lửng, tượng trưng cho ba hồn sáu phách của nó. Nhìn bằng mắt thường bọn họ có thể nhìn thấy chín điểm sáng này đang bài xích nhau, hoàn toàn không có cách nào tụ họp lại.

Nếu không có phù trận của Đường Phi, chín điểm sáng này đã sớm phân tán rồi.

Ông Hồng quỳ xuống bên cạnh Bạch Dịch, nắm lấy tay của nó, hỏi: "Nhưng anh ấy có thể nghe thấy không?"

"Hồn phách của nó thật sự phân tán, chị thử nắm tay nó, nói chuyện với nó để hồn phách của nó tụ họp lại." Đường Phi sờ chóp mũi, suy nghĩ một lát rồi nói: "Chị thử nghĩ xem kiếp trước chị có trải qua chuyện gì đáng nhớ với nó không, tốt nhất là chuyện có thể khiến nó kích động vui sướng ấy."

Ông Hồng dựa vào ký ức xuyên về cổ đại, bắt đầu kể lại từng câu chuyện giữa mình và Bạch Dịch, và cả cái chết của chị ở kiếp trước. Sau khi kể xong, chị lại nói rõ với Bạch Dịch về hiểu lầm của cảnh hôn, chị không bỏ trốn với người đàn ông đó, đó chỉ là cảnh quay của chị ở kiếp này.

Đến mười một giờ đêm ở Âm phủ, Bạch Dịch vẫn chưa tỉnh lại, chín điểm sáng trên đầu nó không chỉ không tụ họp lại, mà ánh sáng còn trở nên yếu hơn.

"Đường Phi, cách này không được, giờ phải làm sao đây?" Đôi mắt của Ông Hồng đỏ hoe, giọng nói hơi run rẩy.

Gặp phải tình huống này, Đường Phi cũng bất lực. Cô đang cố nghĩ cách giải quyết thì nghe thấy Tần Lê im lặng nãy giờ bình tĩnh nói: "Nói với nó rằng cô đã mang thai sau khi nó rời đi. Khi cô bị ném xuống giếng cạn thì là một thi hai mạng."

Đường Phi quay lại nhìn Tần Lê đang băng bó bụng cho Thái Húc.

Mặc dù vết thương của Thái Húc đã được Đường Phi dùng bùa chú chữa lành, miệng vết thương đang dần khép lại, nhưng Tần Lê vẫn không yên lòng. Anh lấy vật dụng y tế mình mang theo ra, kiên quyết băng bó cho cậu nhóc này.

Cậu nhóc này là nghệ sĩ của anh, nếu thật sự xảy ra điều ngoài ý muốn, anh không biết ăn nói thế nào với ba mẹ cậu.

Lúc này người đàn ông đang quỳ một chân trên đất băng bó cho cậu, động tác rất cẩn thận nhẹ nhàng, đủ thấy kinh nghiệm đầy mình. Lúc thắt băng vải cho cậu, anh ngước mắt lên nhìn, cố ý hỏi một câu: "Thắt nơ bướm?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!