Chương 8: (Vô Đề)

Chiêm Ngọc không nghĩ tới, ngày hôm qua người còn trong TV, hôm nay lại xuất hiện trước mặt mình, còn chủ động duỗi tay cùng mình chào hỏi. Cho nên thời điểm Thẩm Tùng An dừng trước mặt, trong nháy mắt cậu có chút hoảng hốt, ngẩng đầu tầm mắt trong lúc lơ đãng cùng Thẩm Tùng An vừa vặn nhìn nhau.

Mắt một mí, khóe mắt hơi xếch, hình dáng đường cong tuyệt đẹp, đáy mắt như ngân hà.

Đôi mắt của người trước mắt, cùng cặp mắt trong ấn tượng kia hoàn mỹ trùng khớp.

Phía trước còn không xác định, giờ khắc này chứng thực.

Hôm nay Thẩm Tùng An không mang khẩu trang, lần trước che khuất nửa khuôn mặt lần này bại lộ trước mắt Chiêm Ngọc, dưới đôi mắt quá mức xuất chúng, ngũ quan của anh cũng không chút hạ phong nào.

Chỉ là bên ngoài anh thoạt nhìn cùng trong TV không quá giống nhau, không giống như Cố Đình 《 Phượng Minh Sơn 》 lạnh nhạt cùng sắc bén, cả người Chiêm Ngọc* đều cho người ta cảm giác thân sĩ. Xương tay rõ ràng, sạch sẽ thon dài, cho dù ở thời điểm cậu thất thần, cũng không thu, như cũ vững vàng duỗi.

(*Lẽ ra phải là Thẩm Tùng An chứ nhỉ??)

Cũng vì khăn tay hảo ý ngày đó, Chiêm Ngọc đối với người gặp hai lần trước mắt, thế nhưng cũng không có cảm giác quá mức xa lạ.

Ngắn ngủi thất thần qua đi, cậu duỗi tay cầm tay đối phương, mắt cong lộ ra tươi cười, nói: "Chào anh, tôi là Chiêm Ngọc. Là lão sư chỉ đạo đàn violon lần này của mọi người."

Nụ cười này giống như ánh mặt trời soi hết góc khuất khi hoa nở, trong khoảnh khắc đập vào mắt Thẩm Tùng An.

Đối với tươi cười của Chiêm Ngọc, ánh mắt Thẩm Tùng An trở nên sâu thẳm, anh bất động thanh sắc mà buông mí mắt xuống, ngăn trở cảm xúc kích động nơi đáy mắt, ý đồ cất giấu tươi cười này, làm nó chỉ thuộc về bản thân.

Bàn tay mang theo ấm áp được nắm trong tay, Thẩm Tùng An có thể cảm giác tay Chiêm Ngọc so với anh nhỏ hơn rất nhiều, nếu có thể, anh có thể hoàn toàn nắm hết tay Chiêm Ngọc.

Nhưng anh không thể.

Không có lập trường gì, cũng không thích hợp.

Bàn tay hai người nắm thực ngắn, đại khái thời gian không đến hai giây, liền lễ phép buông đối phương.

Nhưng Thẩm Tùng An lại cảm thấy hai giây rất dài, dài đến mức làm anh nhớ lại hết hồi ức mấy năm nay dưới sân khấu nhìn Chiêm Ngọc, cũng dài đến mức anh có dũng khí muốn cùng người đi hết tương lai.

Sau khi hai người buông tay, Lâm Duệ Hàm một bên cũng lại đây, mở miệng cùng Thẩm Trường An chào hỏi: "Thẩm ca chào anh, em là Lâm Duệ Hàm, lần đầu gặp mặt, chỉ giáo nhiều hơn!!"

Trong giọng cậu ta kích động, Thẩm Tùng An là diễn viên cậu ta thích nhất, ngày hôm qua ở chỗ Thi Minh biết Thẩm Tùng An cũng sẽ diễn 《 Khúc ca dạy Thanh Xuân 》(*), cậu ta kích động ngủ không yên.

(*) Nguyên là "khúc động Thanh Xuân Giáo viên"

Thử hỏi ai dưới tình huống cùng thần tượng ở một đoàn phim sẽ không hưng phấn đâu?!

So với cậu ta kích động, Thẩm Tùng An thực bình tĩnh, nói với cậu ta một câu: "Chào cậu."

"Thẩm ca chờ lâu sao? Xin lỗi, chúng em hẳn sớm lại đây."

Kích động qua đi, Lâm Duệ Hàm cũng bình tĩnh, nghĩ vừa rồi Thẩm Tùng An so với bọn họ đến sớm hơn, không biết ở bên này chờ lâu không, vội vàng xin lỗi, "Líc ra cửa em trì hoãn thời gian, Tiểu Ngọc cũng đợi em trong chốc lát, thật xin lỗi."

Kỳ thật lúc này cách thời gian bọn họ hẹn còn mười mấy phút, nhưng mặc kệ như thế nào, Lâm Duệ Hàm làm vãn bối, để tiền bối chờ mình, tóm lại không thích hợp.

Cậu ta nói một phen, ôm tất cả sai lầm lên người, làm Thẩm Tùng An nhìn cậu ta nhiều một cái.

Trước lúc tới anh nghe Thi Minh nói Lâm Duệ Hàm là em họ Chiêm Ngọc, hơn nữa quan hệ của hai người còn khá tốt, hành động này của Lâm Duệ Hàm cũng chứng minh điểm này.

Chiêm Ngọc tuy không thể xem là người giới giải trí, nhưng cũng biết tính nghiêm trọng của bối phận trong vòng. Nghe Lâm Duệ Hàm nói như vậy, lo lắng Thẩm Tùng An sẽ đối Lâm Duệ Hàm lưu lại ấn tượng không tốt, ảnh hưởng Lâm Duệ Hàm ở trong vòng phát triển, đang muốn giải thích một chút.

Thẩm Tùng An lại trước anh một bước, nói: "Tôi cũng vừa đến, không cần để ý."

Anh nói như vậy, Chiêm Ngọc cũng yên lòng, ba người cùng nhau vào phòng luyện đàn.

Phòng luyện đàn là Đàm Dĩnh an bài, vốn dĩ Thi Minh tính tự tìm, nhưng Đàm Dĩnh vì hành trình Thẩm Tùng An có thể bí ẩn một chút, không chịu phóng viên cùng fan cuồng quấy rầy, chủ động ôm công tác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!