Chương 65: (Vô Đề)

Tháng tư sinh nhật em, muốn tặng em phần quà đặc biệt.

Thẩm Tùng An nói xong những lời này, ngẩng đầu đối mặt Chiêm Ngọc, nhìn cậu nhấp môi nhìn mình, không rên một tiếng liền nói: "Làm sao vậy? Không thích sao?"

Chiêm Ngọc đầu tiên dùng sức lắc đầu, lại dùng sức gật đầu, cuối cùng cầm lòng không đậu ôm cổ Thẩm Tùng An thật chặt, chôn mặt ở hõm vai anh, muộn thanh nói: "...... Thẩm ca, cảm ơn anh."

Ngày 20 tháng 4 là sinh nhật cậu, cũng là ngày diễn tấu cá nhân ở rạp hát thành phố S. Cậu không biết Thẩm Tùng An từ khi nào bắt đầu chuẩn bị quà sinh nhật, nhưng cậu biết Từ lão gia tử khó mời bao nhiêu.

Từ hoa hồng lavender tới đàn violon chuyên dụng, kinh hỉ Thẩm Tùng An chuẩn bị làm cậu xúc động muốn rơi lệ.

Thẩm Tùng An nghe thanh âm mang giọng mũi của cậu, sợ cậu rơi lệ, không khỏi sờ sờ tóc cậu, nhẹ giọng trấn an: "Thích là được, đừng nói cảm ơn, nói cái khác đi."

Chiêm Ngọc hít hít cái mũi: "Nói cái gì?"

"A, anh ngẫm lại." Thẩm Tùng An có tâm đùa cậu, tự hỏi trong chốc lát, lúc này mới thong thả ung dung nói, "Tỷ như......"

"...... Lão công?"

Một âm thanh yếu ớt như muỗi ngâm vang lên cùng lúc với lời Thẩm Tùng An nói làm mấy lời cuối Thẩm Tùng An muốn nói nghẹn trong họng.

Thẩm Tùng An trầm mặc hai giây, anh muốn Chiêm Ngọc ngẩng đầu lên, Chiêm Ngọc lại không chịu, dưới góc độ anh nhìn không thấy mặt đỏ như tôm luộc.

Thẩm Tùng An thấp giọng nói, ôm Chiêm Ngọc bước nhanh như gấu bự không đuôi vào bên trong, tới mép giường thả cậu xuống.

Chiêm Ngọc dính vào giường liền lập tức kéo chăn che mình, sau đó cả người lăn, cuốn thành một kén tằm cưng cưng, chỉ chừa một đôi chân bên ngoài.

Thẩm Tùng An buồn cười nhìn "Nhộng hình người"trên giường, khom lưng giúp cậu cởi giày, vỗ vỗ chăn, ra tiếng nói: "Tiểu Ngọc, em bọc chăn không nóng sao?"

Chiêm Ngọc súc trong chăn, vẫn không nhúc nhích, làm bộ mình thật sự là nhộng.

Qua chừng nửa phút, cậu nghe Thẩm Tùng An nói: "Em không ra, vậy anh đi trước. Em sớm tắm rửa ngủ, ngày mai anh lại qua đây đón em."

Theo sau, Chiêm Ngọc nghe được tiếng bước chân rất nhỏ, như thanh ân Thẩm Tùng An rời đi, cậu nhịn không được lặng lẽ đẩy chăn đơn ngoi ra thăm dò, lại vừa lúc đụng tầm mắt Thẩm Tùng An.

Ý thức được mình bị lừa, Chiêm Ngọc trừng lớn đôi mắt: "Không phải anh nói anh về sao?!"

Thẩm Tùng An nghẹn cười, kéo cậu khỏi chăn, sau đó cúi người ấn người trên giường, cúi đầu nói: "Hôm nay anh không quay về."

"Kẻ lừa đảo." Chiêm Ngọc lên án một câu, duỗi tay ôm cổ Thẩm Tùng An, kéo anh xuống ngửa đầu hôn môi.

Thẩm Tùng An một tay chống bên cạnh cậu, môi răng dây dưa, sau một lúc lâu, đột nhiên kêu rên một tiếng.

Chiêm Ngọc khẽ cắn anh một ngụm, như trả thù anh lừa cậu.

Trên môi truyền đến đau đớn làm Thẩm Tùng An tạm dừng một chút, hôn càng kịch liệt.

Chiêm Ngọc dựa lưng vào gối đầu, lấy khuỷu tay chống đỡ, hơi ngẩng cổ lộ hầu kết yếu ớt.

Mồ hôi theo mi chảy xuống chóp mũi, Thẩm Tùng An hôn rớt.

Khoái cảm như thủy triều đánh úp lại từng đợt, cả người cậu bị cuốn vào trong đó, cậu như thuyền lá chỉ có thể leo lên trên người anh, khó nhịn phát ra than nhẹ.

Một hồi tình tứ kết thúc, hai người đều đổ mồ hôi đầm đìa.

Thẩm Tùng An đi phòng tắm mở nước, lại về ôm Chiêm Ngọc bị lăn lộn đến mềm như bông.

Ngâm xong rồi tắm, hai người ôm nhau nằm trên giường.

Chiêm Ngọc trở mình dựa vào ngực Thẩm Tùng An, ngẩng đầu nhìn anh nói: "Thẩm ca, em có chuyện nói với anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!