Chiêm Ngọc từ nhỏ một lòng nhào vào đàn violon, bạn cùng lứa tuổi ở tuổi dậy vì phản ứng sinh lý hưng phấn hay phiền não, còn cậu mỗi ngày ở phòng đàn luyện đàn viết khúc. Ở bên Vệ Thu Dung, tuy cậu đã không phải đứa nhỏ không hiểu thế sự, nhưng phương diện làm tình này từ trước đến nay ngượng ngùng, càng chưa từng xem qua GV.
Hiện giờ cậu vừa cùng Thẩm Tùng An xác định quan hệ, đột nhiên không phòng ngừa thấy được truyện người lớn của mình với Thẩm Tùng An, mà Thẩm Tùng An lại vừa lúc call video lại đây, trùng hợp làm cậu có loại cảm giác làm chuyện xấu bị người bắt, lá gan co rụt lại cự tuyệt lời mời của Thẩm Tùng An.
Cự tuyệt, Thẩm Tùng An bên kia không có lời mời nữa, mà sửa thành gửi tin.
[ Thẩm ca: Tiểu Ngọc, làm sao vậy? ]
Chiêm Ngọc lắc đầu, ném những nội dung "Ưm ưm a a" không hài hòa ra sau đầu, hoãn thần, sau đó chủ động gửi lời mời call video cho Thẩm Tùng An.
Vừa gửi đi, bên kia Thẩm Tùng An nhận lời.
Thấy Thẩm Tùng An xuất hiện trong video, Chiêm Ngọc hơi trấn định tâm lại không chịu khống chế mà gia tốc nhảy dựng lên, cậu tránh cameras, hít sâu một chút, mặc niệm vài câu "Trấn định", lúc này mới quay mặt lại.
Video rõ ràng, Thẩm Tùng An rất dễ dàng phát hiện Chiêm Ngọc trên mặt đỏ ửng, để sát vào một chút, hỏi: "Tiểu Ngọc, mặt sao đỏ thế? Chỗ nào không thoải mái sao?"
Anh cách cameras gần, Chiêm Ngọc không hiểu sao lại có cảm giác anh hôn mình, theo bản năng ngửa ra sau cách xa một chút, giả vờ trấn định mà nói: "Đại khái trong nhà bật máy sưởi nên nóng, quá kín gió."
Thẩm Tùng An thấy những lời này thập phần quen tai, bất quá Chiêm Ngọc không cho anh nghĩ, nói một câu dời đề tài: "Thẩm ca, anh cắt tóc sao?"
"Ừ." Thẩm Tùng An vốn định cố định di động trên mặt bàn, nghe câu này đánh mất ý tưởng, hơi hơi nghiêng đầu cho Chiêm Ngọc nhìn kiểu tóc mới, "Đẹp sao?"
Chiêm Ngọc thấy hành động này của anh giống bộ dạng cầu khích lệ khi học đàn violon của anh, nhịn không được cười một cái, nghiêm túc gật đầu nói: "Phi thường soái, Weibo đều khen anh, em có ấn like."
Weibo Thẩm Tùng An là người đại diện quản lý, ngày thường hỗ động với Chiêm Ngọc trên Weibo đều dùng nick phụ, anh chỉ biết Đàm Dĩnh share tin khởi động máy của đoàn phim, cũng không xem bình luận.
Các fan khích lệ anh không cần xem cũng biết, với anh mà nói thiên ngôn vạn ngữ cũng không thắng nổi một câu "Phi thường soái" của Chiêm Ngọc.
Hai người hàn huyên trong chốc lát, Thẩm Tùng An thấy thời gian bữa tối không sai biệt lắm, nhắc nhở Chiêm Ngọc xuống lầu ăn cơm.
Anh vừa nói xong, bên ngoài phòng đàn có tiếng đập cửa, tiếng dì Thư truyền vào: "Tiểu Ngọc, chuẩn bị ăn cơm."
Chiêm Ngọc giương giọng đáp dì Thư một câu, sau đó nói với Thẩm Tùng An nói: "Thẩm ca, em muốn xuống ăn cơm, anh thì sao? Buổi tối ăn cái gì?"
"Hiện tại anh không đói bụng, Trương Kỳ tối nay sẽ đưa lại đây, em đi ăn cơm, đừng bị đói." Thẩm Tùng An ôn thanh nói.
"Được, anh cũng vậy."
Chiêm Ngọc giơ tay vẫy vẫy với cameras, lúc này mới tắt.
Thẩm Tùng An nhìn giao diện nói chuyện phiếm nhảy về cửa sổ nói chuyện phiếm với Chiêm Ngọc, nhớ tới vừa rồi Chiêm Ngọc nói ấn like Weibo, rời WeChat mở Weibo.
Tài khoản Weibo của anh theo dõi Chiêm Ngọc lẫn nick phụ, chỉ theo dõi một mình Chiêm Ngọc, ấn vào trang chủ của Chiêm Ngọc quả nhiên thấy được Chiêm Ngọc không lâu trước đó ấn like một Weibo.
Nhưng nội dung Weibo không quá giống lời Chiêm Ngọc, không phải nghi thức khởi động máy của đoàn phim mà là về "CP Cháo bát bảo", cái này làm anh ngoài ý muốn.
—— Cháo bát bảo ngọt ngọt ngọt: Má ui!! Thần tiên thái thái! //@ Dưa mát nhỏ nhà cháo bát bảo: # CP Cháo bát bảo # Đồng nghiệp R18 ra vào cẩn thận [ ảnh ]
"CP Cháo bát bảo" là CP tên anh với Chiêm Ngọc, Chiêm Ngọc ấn like Weibo này có ý em ấy ghép CP?
Nhận thấy hình như mình đã phát hiện ra cái gì, Thẩm Tùng An hơi hơi hạ mi, click mở nội dung Weibo.
Ba phút sau......
Thẩm Tùng An ngồi trên ghế bất động thật lâu, cả đầu đều là nội dung đồng nghiệp văn anh với Chiêm Ngọc "Đại chiến 300 hiệp" ở ao nước nóng.
Văn miêu tả tinh tế các loại phản ứng của Chiêm Ngọc, làm anh không tự chủ được nhớ tới lần trước cùng Chiêm Ngọc ngâm nước nóng lúc sau mộng kiều diễm.
Tay Chiêm Ngọc ôm cổ mình, mặt chôn ở hõm vai mình, khóc nức nở gọi tên mình, mà tay mình giữ vòng eo tinh tế của em ấy, động tác lớn cơ hồ muốn em ấy nhập vào xương tuỷ, không bao giờ tách ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!