Chương 5: (Vô Đề)

Trên TV phát một bộ phim cổ trang, góc phải bên dưới viết tên phim《 Phượng Minh Sơn 》.

Chiêm Ngọc không thấy mặt chủ nhân cặp mắt kia, mưa rơi tí tách tí tách, một bóng dáng màu đen càng lúc càng xa, theo y nện bước, bóng dáng chậm rãi trở nên mơ hồ.

Bởi vì về muộn, cậu không chỉ không thấy mặt diễn viên, cũng không thấy tình huống trước đánh nhau.

Cho nên thật sự không biết Nhan Lạp một câu "Đẹp trai quá" này là khen phương diện nào.

Bất quá làm câuh tò mò là, khi nào mẹ bắt đầu theo đuổi thần tượng? Lúc trước không nghe bà nói qua, nghi hoặc hỏi một câu.

"Theo thật lâu." Nhan Lạp nói, "Tính toán đâu ra đấy, hôm nay vừa tròn một tuần!"

"......"

Chiêm Ngọc yên lặng ở trong lòng nghĩ, một tuần, kia cũng thật lâu......

Chiêm Ngọc thường không xem phim truyền hình, bộ phim 《 Phượng Minh Sơn 》trước mắt chưa thấy qua, cũng không rõ lắm Nhan Lạp phấn vị minh tinh nào, nhưng vẫn lần đầu tiên thấy bà đối một minh tinh lộ ra bộ dáng mê muội, trong lòng khó tránh khỏi có chút tò mò, liền hỏi tên.

"Thẩm Tùng An!"

Cho dù Chiêm Ngọc không hỏi, Nhan Lạp cũng sẽ làm một fans đủ tư cách, nỗ lực hướng con trai đẩy mạnh tiêu thụ cho diễn viên mình thích.

Thẩm Tùng An?

Chiêm Ngọc tuy không truy tinh, cũng biết Thẩm Tùng An này.

Thẩm Tùng An, diễn bộ điện ảnh Song Tê nổi tiếng là diễn viên trong nước, xuất đạo là ngôi sao nhí, năm nay ba mươi tuổi, nhưng giải thưởng lớn của phim truyền hình trong nước cơ hồ đã cầm hết, năm trước dựa vào bộ điện ảnh góc nhìn nam chủ bắt lấy ảnh đế ở giải thưởng Kim Kê.

Tin tức này, là Chiêm Ngọc nghe trợ lý mình nói, trợ lý vừa vặn là Thẩm Tùng An fans.

Chiêm Ngọc không truy tinh, cũng từng ở trong TV cùng biển quảng cáo lớn ven đường thấy Thẩm Tùng An, biết anh ra sao.

Kết hợp với đôi mắt Thẩm Tùng An trên TV, cậu theo bản năng liên hệ đối phương cùng người hảo tâm không biết tên kia với nhau.

Kể từ đó, đôi mắt ngày hôm qua, tại đây đột nhiên có hình tượng, hơn nữa trùng lặp.

Lúc này cảnh tượng trong TV vừa lúc thay đổi —— gian nhà tranh nơi núi rừng, trong viện mấy con gà hoa lau nhỏ bé vùng vẫy, bên cạnh lá cây hạnh rớt đầy đất, phô ra một mảnh sắc vàng quanh thân.

Cửa nhà cỏ được mở ra, một nữ tử trẻ tuổi mặc áo váy vải thô từ phòng ra, trong tay bưng thức ăn cho gà.

Nàng đi đến bên trúc lan dùng để vây quanh gà hoa lau con, ném lương thực phụ trong tay vào.

Gà hoa lau con nhào lên, đứng thành một cái vòng nhỏ đoạt thức ăn.

Trong rừng gió thổi tới, cây hạnh còn sót lại vài lá cây cũng chậm rãi đung đưa, dừng trên tóc nàng.

Nàng duỗi tay lấy, cảm giác gì đó, quay đầu hướng ra ngoài nhìn.

Nơi xa, một người chậm rãi dọc theo đường nhỏ trong rừng đi tới, hắc y, tóc đen, trên người còn mang theo mùi máu tươi dày đặc cùng hơi nước.

Y nhìn nữ tử, bước chân nhanh hơn, đến ngoài viện, cùng nàng đối diện.

Đôi mắt vừa rồi còn tràn ngập sát khí, giờ phút này lại mang ôn nhu làm người an tâm.

"Ta đã trở về."

Sau một lúc lâu, khóe môi y khẽ nhếch, nhẹ giọng nói.

Hình ảnh trên TV dừng tại nụ cười nhạt nhẽo rồi lại chân thật tồn tại, trên màn hình hiện lên ba chữ ——hết phim.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!