Weibo vì Thẩm Hoài Ninh đăng tin mà nổ, Chiêm Ngọc nhớ thương Thẩm Tùng An còn chờ mình ở thư phòng, nhìn giản lược rồi cầm điện thoại đi tìm Thẩm Tùng An.
Cậu đi nhẹ bước chân, lặng lẽ thò đầu ra ngoài muốn nhìn Thẩm Tùng An đang làm gì.
Thẩm Tùng An ngồi trên ghế dựa bên cửa sổ, khuỷu tay trái chống bàn, chân dài bắt chéo, cúi đầu lật sách.
Thư phòng lấy ánh sáng thực tốt, cửa sổ sát đất vừa lúc đối sân, ánh sáng xuyên qua kính dừng trên người anh, mang một vầng sáng nhợt nhạt.
Áo khoác anh đã cởi, đặt trên ghế, trên người mặc áo nhung màu trắng gạo, vì trong phòng ấm, tay áo kéo lên một chút, lộ ra khăn tay cách văn màu cà phê ở tay.
Chiêm Ngọc nhận ra là khăn kinh điển nhà Momo là cái lần trước cậu đưa Thẩm Tùng An.
Nhìn cái này, cậu không khỏi nghĩ đến ngày hôm qua mình dùng khăn tay của Thẩm Tùng An thay thế.
Lúc ấy cậu không rõ mình vì cái gì muốn làm như vậy, chỉ là một loại xúc động, hiện giờ nghĩ đến hẳn là chuẩn bị có tâm lý như: nếu Thẩm Tùng An không tới, mình mang khăn tay của Thẩm Tùng An theo, tương đương với đối phương có mặt.
Không phủ nhận, nội tâm cậu xác thật hy vọng Thẩm Tùng An tới, cho nên cuối cùng nhìn thấy Thẩm Tùng An xuất hiện trên sân khấu, mới không ngăn được vui sướng trào tới như thuỷ triều sau kinh ngạc.
"Nghĩ gì đấy?"
Thanh âm từ trước truyền tới đánh gãy suy nghĩ của Chiêm Ngọc, cậu vừa ngẩng đầu thì thấy Thẩm Tùng An không biết khi nào đã phát hiện cậu, nghiêng đầu nhìn lại đây.
Chiêm Ngọc có loại cảm giác nhìn trộm bị bắt, phản ứng đầu tiên là chột dạ rụt đầu về, nghe phòng trong truyền đến tiếng cười khẽ của Thẩm Tùng An mới nhớ tới nơi này là nhà mình........ Không có tiền đồ.
Chiêm Ngọc ảo não.
Thẩm Tùng An buông quyển sách trên tay, nâng bước ra cửa, vừa ra liền nhìn Chiêm Ngọc dựa vào ven tường, vẻ mặt rối rắm.
Chiêm Ngọc thấy anh ra, lập tức thu liễm biểu tình, giả vờ trấn định, biết rõ còn cố hỏi: "Anh đang xem cái gì?"
"Anh đang xem sách em đưa, có một ít không hiểu, Tiểu Ngọc lão sư có thể dạy sao?" Thẩm Tùng An hỏi.
"Có thể nha."
Chiêm Ngọc muốn nói anh xem chỗ nào không hiểu thì dùng thẻ kẹp sách đánh dấu trước, bên kia truyền đến tiếng dì Thư bảo hai người xuống ăn cơm trưa.
Chiêm Ngọc đáp lại một tiếng với dì Thư, nói với Thẩm Tùng An: "Trước xuống ăn cơm đã."
"Ừ, anh lấy áo."
Thẩm Tùng An nói xong muốn quay lại lấy áo khoác, Chiêm Ngọc vươn hai ngón tay giữ chặt áo anh nói: "Để đó cũng được, tí nữa lại lên, không phải anh có vấn đề muốn hỏi sao?"
Thẩm Tùng An cúi đầu nhìn thoáng qua tay kéo áo mình đã thu lại, đáy mắt hiện lên ý cười, nói: "Được."
Hai người cùng xuống lầu, Nhan Lạp đã ở bên nhà ăn chờ.
Cơm trưa chỉ có ba người bọn họ, Chiêm Hồng Viễn ở công ty bên kia không trở về.
Nhan Lạp lại hỏi chuyện Thẩm Tùng An quay phim 《 Con đường cuối cùng 》.
Chiêm Ngọc ở bên vừa ăn vừa nghe hai người nói chuyện phiếm, cậu cũng biết bộ phim mới 《 Con đường cuối cùng 》, Thẩm Tùng An sắp bắt đầu quay, nơi quay là T thị, T thị và C thị không thuộc một tỉnh, ngồi máy bay cũng cần ít nhất ba tiếng.
Thẩm Tùng An không chỉ là nam chính bộ phim này mà còn là người đầu tư, còn tham dự sáng tác kịch bản, nhiều lần thảo luận với biên kịch phát triển cốt truyện cùng biến chuyển, dùng bao nhiêu công sức cho bộ phim này có thể thấy.
Một khi bắt đầu quay, trước khi đóng máy anh hẳn luôn ở T thị, cứ như vậy hai người muốn gặp mặt tương đối khó.
Anh vừa nghĩ tới đây, Nhan Lạp bên kia liền nói: "Chờ mọi người bắt đầu quay, dì với Tiểu Ngọc có thời gian sẽ tới thăm ban, dì còn chưa xem qua hiện trường quay phim."
Thẩm Tùng An nói: "Trước khi đến nói cho cháu, cháu bảo người đặt vé máy bay với khách sạn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!