Thẩm Tùng An xuất hiện là điều mọi người chưa từng đoán, thậm chí lúc anh xuất hiện trên sân khấu, toàn bộ hiện trường tiệc tối đều an tĩnh xuống.
An tĩnh qua đi, lúc anh đưa hoa cho Chiêm Ngọc, hiện trường đột nhiên tuôn ra tiếng gầm thật lớn.
"Trời ạ, là Thẩm Tùng An?!!"
"Thật là Thẩm ca!!"
"Lão công a a a a!"
Một đợt lại một đợt tiếng thét chói tai, Chiêm Ngọc bỗng hoàn hồn, nhìn hoa trước mắt, ngẩng đầu nhìn Thẩm Tùng An: "Anh......"
Cậu muốn hỏi Thẩm Tùng An đến đây lúc nào, nhưng thanh âm lại bị bao phủ bởi tiếng thét chói tai.
Thẩm Tùng An phảng phất như biết cậu muốn hỏi cái gì, lên trước một bước nhỏ, trong tiếng người ồn ào, khom lưng ở bên tai cậu nói: "Vừa mới trở về, em không nhận hoa, anh không đi được."
Chiêm Ngọc rõ ý anh, cũng không hỏi nhiều, duỗi tay ôm hoa vào ngực, sau đó đẩy anh ra sau sân khấu nói: "Chúng ta đi nhanh."
Thẩm Tùng An cầm đàn violon trong tay cậu, cùng cậu ta sau sân khấu.
Sinh viên dưới sân khấu kêu lớn: "Sao đã đi rồi? Đừng đi mà!!"
Cũng may lúc này người chủ trì cũng phản ứng lại, cầm microphone đề cao âm nói: "Xin mọi người an tĩnh một chút, chú ý trật tự!!"
Người chủ trì nói ba lần, hiện trường mới bình ổn xuống, mà Chiêm Ngọc cũng đẩy Thẩm Tùng An vào hậu trường.
Vừa rồi sinh viên khác ở hậu trường đều nghe tiếng thét chói tai, sôi nổi chen qua muốn xem Thẩm Tùng An, Chiêm Ngọc cùng Thẩm Tùng An vừa đến hậu trường, liền bị mấy chục người vây xem.
Chiêm Ngọc: "......" Hậu trường hình như cũng không quá an toàn.
Thẩm Tùng An lại quen trường hợp như vậy, không chút kinh ngạc, sắc mặt bình tĩnh gật đầu với mọi người, nói: "Mượn nơi này một chút, quấy rầy nhiều, mọi người thứ lỗi."
Mọi người nhất trí lắc đầu, vẻ mặt hiện biểu tình vinh hạnh: "Không quấy rầy không quấy rầy, Thẩm ca dùng tùy tiện!!"
"Cảm ơn." Thẩm Tùng An duỗi tay chỉ chỉ bên ngoài, nhắc nhở, "Tiết mục cuối sắp bắt đầu rồi, mọi người không chuẩn bị sao?"
Cuối cùng là tiết mục hợp xướng, anh vừa nói xong, đoàn hợp xướng cùng kêu lên "Không xong", vội vàng đến bên sân khấu chuẩn bị.
Đoàn hợp xướng lên sân khấu, người nơi hậu trường cũng ít đi rất nhiều, dư lại phần lớn là sinh viên phụ trách công tác hậu cần.
Tiệc tối đã gần kết thúc, sinh viên phụ trách hậu cần cũng bắt đầu chuẩn bị kết thúc công tác, mọi người chào hỏi Thẩm Tùng An xong liền không lại quấy rầy anh.
Chiêm Ngọc đưa Thẩm Tùng An về góc mình nghỉ ngơi, lặng lẽ nhẹ thở ra, cúi đầu lực chú ý đặt trên hoa lavender trong ngực.
Một bó hoa hồng lavender phi thường xinh đẹp, cánh hoa không có tia hư hao cùng khô héo, tươi đẹp như vừa mới hái xuống, trên cánh hoa dính bọt nước, khiến cho hoa hồng càng kiều diễm ướt át.
Trước đó Nhan Lạp nói phải đưa hoa cho cậu, cậu thấy không cần, không nghĩ tới cuối cùng Thẩm Tùng An lại tặng.
Lại còn đưa lavender cậu thích nhất.
Cậu không miêu tả nổi tâm trạng khi mình nhìn thấy Thẩm Tùng An xuất hiện trên sân khấu, rõ ràng đã tiếp nhận kết quả đối phương nuốt lời, giây tiếp theo lại quanh co, đối phương đột nhiên xuất hiện trước mặt.
Giống như nằm mơ.
Thẩm Tùng An thấy cậu cúi đầu không nói lời nào, nhẹ giọng hỏi: "Anh mang phiền toái cho em sao?"
"Hả?" Chiêm Ngọc ngẩng đầu, "Cái gì?"
Thẩm Tùng An lặp lại một lần, giọng mang ý xin lỗi: "Xin lỗi, vừa rồi chỉ muốn trước lúc em xuống lên đó tặng hoa, bồi thường sai lầm đến trễ của anh, không nghĩ tới sẽ ——"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!