"Hzzz......"
Nước thuốc sát lên miệng vết thương ở khuỷu tay làm Lật Thanh hút khí một tiếng.
Chiêm Ngọc ở bên cạnh thấy cậu nhíu nhíu mày, vội hỏi: "Rất đau sao? Bác sĩ Lâm à phiền bác nhẹ một chút."
Bác sĩ giúp sát trùng vết thương nói: "Nhẹ rồi đó, cố nhịn đi."
"Chính là thấy cay thôi cũng không phải rất đau." Lật Thanh thấy Chiêm Ngọc cau mày, vẻ mặt lo lắng, xua xua tay bảo cậu đừng lo lắng.
Bác sĩ Lâm một bên bôi thuốc, một bên cất đồ một bên dặn dò: "Rồi đấy, mấy ngày nay cẩn thận một chút, miệng vết thương đừng chạm nước, ăn kiêng."
"Đã biết, cảm ơn bác sĩ Lâm." Lật Thanh cảm ơn đối phương, cùng Chiêm Ngọc tiễn người ra cửa.
Tiễn bác sĩ Lâm xong, Chiêm Ngọc nhìn khuỷu tay dán băng gạc của Lật Thanh hỏi đầy quan tâm: "Còn đau không?"
"Không đau." Lật Thanh không thèm để ý, "Đau là thằng nhãi Vệ Thu Dung, ông đấy làm nó gãy tay."
Lật Thanh tuy hình thể và chiều cao không có hơn Vệ Thu Dung mấy, nhưng cậu từng luyện Karate, ở phương diện đánh 1x1, Vệ Thu Dung không phải đối thủ của cậu.
Nhắc tới Vệ Thu Dung, sắc mặt Lật Thanh liền tối sầm.
Những ngày qua cậu luôn vội tân trang cửa hàng, trong lúc giải quyết chuyện trong tiệm, vội đến đầu óc choáng váng ít liên hệ với bọn Chiêm Ngọc, cũng không biết Chiêm Ngọc đã chia tay với Vệ Thu Dung, càng không nghĩ tới Vệ Thu Dung thằng ranh kia ngoại tình.
Chiêm Ngọc không nói cho Lật Thanh chuyện này đầu tiên, chính là không muốn cậu cùng Vệ Thu Dung xung đột.
Đương nhiên này không phải cậu luyến tiếc Vệ Thu Dung, chỉ là thấy không cần lại dây dưa không rõ với đối phương, không nghĩ vòng tới vòng lui vẫn đánh nhau, cậu có chút dở khóc dở cười cũng cảm động với tình cảm Lật Thanh dành cho mình.
"Làm cậu nhọc lòng." Cậu áy náy nhìn Lật Thanh.
"Anh em với nhau mà nói cái gì đấy?" Lật Thanh trừng mắt.
Hôm nay Lật Thanh khó được không mặc nữ trang, tuy vẫn một đầu tóc dài nhưng không hoá trang, ngũ quan thiếu mặt phong tình thiếu nữ lại thêm một phần anh khí.
"Dì Lộ...... Đi công tác?" Chiêm Ngọc chần chờ.
Nếu Địch Lộ mẹ Lật Thanh ở, Lật Thanh tuyệt đối không có khả năng mặc quần áo nam.
"Ừ." Nhắc tới mẹ mình, giọng Lật Thanh trở nên nhàn nhạt, không muốn nói thêm, tiếp tục nói về Vệ Thu Dung.
Mấy ngày trước đi Chiêm gia, vừa lúc Chiêm Ngọc cùng Thẩm Tùng An đi Nông Gia Nhạc, cậu liền giao vé du lịch Nam Sơn cho Nhan Lạp, có vài vé lận, trừ bỏ đưa một nhà ba người Chiêm Ngọc thì Vệ Thu Dung cũng có phần.
Cũng là lúc ấy Nhan Lạp nói cho cậu biết Chiêm Ngọc đã chia tay Vệ Thu Dung.
Lật Thanh Chiêm Ngọc tình cảm tốt, cậu xem Chiêm Ngọc thành em trai mình mà đau, nghe Vệ Thu Dung ngoại tình, cậu nào chịu được Chiêm Ngọc bị Vệ Thu Dung khi dễ thế.
Tìm người hỗ trợ động thủ cũng chưa hết giận, cậu nhân lúc mẹ đi công tác, đổi quần áo nam đi đánh Vệ Thu Dung.
Chuyện này cậu vốn không muốn Chiêm Ngọc biết, nào biết đánh người xong còn không về nhà liền nhận được cuộc gọi từ Chiêm Ngọc.
Cậu không nghĩ tới Vệ Thu Dung lại nói chuyện này cho Chiêm Ngọc, quả thực quá không biết xấu hổ.
"Rác rưởi."
Nghĩ đến đây Lật Thanh nhịn không được mắng một tiếng, nói đầy giận dữ, "Bị thương một chút còn muốn tìm cậu tố khổ, có phải đàn ông không?"
Chiêm Ngọc hôm nay nhận được điện thoại của Vệ Thu Dung cũng có chút ngoài ý muốn, từ lần ở trường học nói rõ, đối phương cũng không lại tìm cậu nữa.
"Lật Thanh làm gãy tay anh, em nguôi giận đi? Có thể hận anh ít một chút?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!