Chương 41: (Vô Đề)

Tấm card về Thẩm Tùng An làm Chiêm Ngọc sửng sốt một lúc lâu.

Chiêm Ngọc không nghĩ tới, cậu bên này còn chưa xác định Thẩm Tùng An đối với cậu có ý kia không, Thẩm Tùng An bên kia liền chủ động bày tỏ.

Lúc chiều diễn tập, cậu giao ba lô cho Thẩm Tùng An bảo quản, đối phương hẳn vào lúc đó bỏ tấm card vào đi.

Cậu đúng là có hoài nghi Thẩm Tùng An thích mình, nhưng còn không nghĩ tới nếu hoài nghi là thật thì xử lý thế nào, lại vì biểu hiện của Thẩm Tùng An sau này cậu mới bỏ hoài nghi này.

Hiện giờ cậu không cần suy đoán tâm tư Thẩm Tùng An, vì nội dung đã viết rõ trên tấm card.

Đến nỗi thích khi nào thì không biết.

Chiêm Ngọc phục hồi tinh thần lại, cầm tấm card trong tay, trong khoảng thời gian ngắn hoàn toàn không biết nên làm phản ứng gì.

Ngơ ngác mà đứng một lát, cậu nhét tấm card vào ba lô, quyết định đi tắm rửa một cái cho bình tĩnh.

Chờ lúc cậu tắm xong từ phòng tắm ra, WeChat có mấy tin Thẩm Tùng An gửi qua nhưng chưa đọc.

Nhìn hai chữ "Thẩm ca", nỗi lòng vì tắm xong mà hơi bình tĩnh một chút của Chiêm Ngọc lại bị khơi mào gợn sóng nhè nhẹ.

[ Thẩm ca: Tiểu Ngọc, anh về đến nhà. ]

[ Thẩm ca: Trong ba lô có một tấm card, em nhớ xem, anh có lời muốn nói với em. ]

[ Thẩm ca: Ngày mai lại nói đi, ngủ ngon. ]

Chiêm Ngọc nhìn câu "Ngủ ngon" gửi trước đó mười mấy phút, Thẩm Tùng An hẳn đã chờ một hồi, thấy cậu không trả lời mới sửa lại chủ ý.

Ngày mai nói cái gì? Tự nhiên là nói chuyện tấm card.

Chiêm Ngọc cầm di động, thấy đầu óc có chút loạn, không biết nên trả lời lại thế nào.

Lúc cậu do dự, di động đột nhiên vang lên, trên màn hình xuất hiện hai chữ —— Thẩm ca.

Nhìn cuộc gọi tới từ Thẩm Tùng An, trong lòng Chiêm Ngọc loạn, theo bản năng muốn cúp máy, lúc hoảng loạn ngón tay lại không cẩn thận ấn tới nghe, giao diện di động liền biến thành đang trò chuyện.

"Tiểu Ngọc."

Thanh âm Thẩm Tùng An truyền đến từ di động, bởi vì cách xa nên âm nghe được rất nhỏ.

"Tiểu Ngọc, sao không nói lời nào?"

"Tiểu Ngọc?"

Chiêm Ngọc muốn cúp máy, nghe Thẩm Tùng An không thấy phiền gọi tên mình, lại không thể nhẫn tâm, đành phải ngoan ngoãn đưa điện thoại lên tai, có chút tức giận hỏi: "Nói cái gì, không phải anh bảo ngày mai nói hả?"

"Là anh không đúng, anh không muốn để đến ngày mai." Tiếng Thẩm Tùng An truyền đến, anh đã trì hoãn lâu lắm, tới hiện giờ, không muốn lại lãng phí một phân một giây thời gian, "Anh để card trong ba lô của em, em nhìn sao?"

Chiêm Ngọc thấy thì thấy, nhưng không muốn trả lời, vốn tưởng làm bộ không nhìn thấy tin, hết thảy chờ ngày mai lại nói, không ngờ tay cậu hoạt động.

Thẩm Tùng An nói làm cậu hơi chột dạ nhìn thoáng qua hướng ba lô nơi có tấm card, nghĩ đến nội dung trong đó, bên tai liền không tự giác liền bắt đầu nóng lên, há miệng thở dốc: "Em...... Em......"

Cậu nói "Em" vài lần, cũng chưa nói ra nguyên cớ, cuối cùng vẫn là Thẩm Tùng An chủ động nói: "Nhìn không thấy cũng không sao, hiện tại anh nói lại lần nữa."

Chiêm Ngọc không nói cầm điện thoại, sau đó nghe Thẩm Tùng An nói trầm thấp thong thả: "Chiêm Ngọc, anh thích em."

Anh gọi Chiêm Ngọc "Chiêm lão sư", "Tiểu Ngọc lão sư", "Tiểu Ngọc", lại chưa từng gọi "Chiêm Ngọc". Hiện giờ chỉ tên nói họ, có vẻ anh phi thường trịnh trọng.

Đoạn ngắn trên tấm card được anh gói gọn trong bốn chữ "Anh thích em".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!