Chương 40: (Vô Đề)

Chiêm Ngọc cùng Thẩm Tùng An ăn bữa sáng rồi đi quầy tiếp tân thuê xe đạp.

Tiếp bọn họ vẫn là vị đại thẩm ngày hôm qua phụ trách đăng ký, đại thẩm cũng khắc sâu ấn tượng với hai người trẻ tuổi có bộ dạng xuất sắc này, nhìn hai người đội mũ lưỡi trai đeo khẩu trang, cho rằng bọn họ sợ đen, nhiệt tình lấy kem chống nắng đẩy mạnh tiêu thụ: "Soái ca sợ đen à? Chúng tôi có kem chống nắng, giảm giá 20% cho hai người!"

"Không cần, cảm ơn đại thẩm." Chiêm Ngọc cười uyển chuyển từ chối bà nhiệt tình đẩy mạnh tiêu thụ.

Cậu và Thẩm Tùng An võ trang hạng nặng không phải cho đỡ đen mà là sợ fans nhận ra rồi bị vây xem, vừa rồi trên đường đụng vài người liên tục nhìn họ. Cũng may chú Chung chọn Nông Gia Nhạc năm nay mới mở, khách lui tới cũng chưa nhiều, tránh không ít phiền toái.

Nghe Chiêm Ngọc nói không cần, đại thẩm có chút tiếc đặt kem chống nắng về, viết đơn cho họ để họ đi lều bên cạnh tìm quản lý lấy xe.

Quản lý viên đối chiếu biên lai thuê xe, chỉ chỉ lều xe đạp, hỏi: "Có 1 người, 2 người, 3 người, hai người muốn loại nào?"

Thẩm Tùng An chỉ chỉ xe đạp hai người gần mình nhất nói: "Hai người."

"Hat? Muốn hai người sao?"

Chiêm Ngọc kinh ngạc nhìn về phía Thẩm Tùng An, này cùng suy nghĩ của cậu không giống, cậu còn nghĩ đợi chút nữa có thể cùng Thẩm Tùng An đua xem ai nhanh hơn, không nghĩ tới đối phương muốn xe đạp hai người.

"Ừ." Thẩm Tùng An gật đầu, "Ngày hôm qua anh có tra lộ trình, có chút xa, thuê xe hai người nếu em mệt anh có thể đưa em."

Nguyên lai vì mình suy xét sao?

Thẩm Tùng An nói làm Chiêm Ngọc giật mình, có loại cảm giác được chiếu cố, tâm tư muốn thi đấu tán không còn một mảnh.

Cậu gật đầu cười với Thẩm Tùng An: "Được, nếu anh mệt mỏi, em cũng có thể đưa anh."

Đôi mắt lộ ra của Thẩm Tùng An cong một chút: "Được."

"Soái ca, nếu sợ mệt, nơi này của chúng tôi còn có xe điện." Quản lý ở cạnh nhắc nhở, "Nhưng tiền thuê đắt một chút, bất quá cũng có lời."

Thẩm Tùng An: "...... Cảm ơn, không cần."

"Được rồi." Quản lý cũng không miễn cưỡng, đưa chìa khoá cho hai người lại đưa bản đồ quanh Nông Gia Nhạc.

Thẩm Tùng An cảm ơn quản lý, đặt ba lô của Chiêm Ngọc vào giỏ xe, chân dài sải bước lên xe, nghiêng đầu nói với Chiêm Ngọc: "Đi lên đi."

Ánh mắt Chiêm Ngọc dừng trên đôi chân dài chống đất của anh, nghĩ thầm: Thẩm ca không hổ thân cao 1m9, chân dài 1m8, chân nghịch thiên.

"Làm sao vậy?" Thẩm Tùng An hỏi.

"Không có gì." Chiêm Ngọc thu ánh mắt, cũng sải bước lên xe, thanh âm hưng phấn, "Xuất phát!"

"Ừ." Thẩm Tùng An dẫm lên đạp chân, xe tiến lên trước.

Núi Canaan có hồ nước thiên nhiên lớn, nước xanh lam trong suốt, mặt hồ bình như gương, lúc sáng sớm và hoàng hôn, phong cảnh bốn phía tạo ảnh ngược lên mặt hồ nhìn thập phần mỹ lệ.

Thẩm Tùng An Chiêm Ngọc thức dậy sớm vì có thể bắt gặp cảnh ánh mặt trời sáng sớm chiếu xuống hồ nước.

Núi lên sườn núi, Chiêm Ngọc nhìn bóng dáng Thẩm Tùng An, nhớ tới anh nói mình mệt mỏi có thể đưa mình, có ý xấu mà trộm lười biếng đặt chân lên thành xe để một mình Thẩm Tùng An đạp lên dốc.

Thể lực của Thẩm Tùng An tốt, một người cũng ổn định vững chắc lên sườn núi, qua sườn núi xe lao xuống.

Gió núi thổi qua đầu hai người, mũ treo bên hông cũng lung lay.

"Vững tay." Thẩm Tùng An nhắc nhở.

Chiêm Ngọc đáp bằng việc mở tay ra, nhắm mắt lại hô to một tiếng: "A!!!"

Thẩm Tùng An cúi đầu nhìn chân cậu đạp lên thành xe, không tiếng động cười một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!