Chương 37: (Vô Đề)

Bàn lùn cạnh ao có đặt rất nhiều vật nhỏ tống cổ thời gian, gậy mát xa, khối Rubik, cờ nhảy đều có.

Trong tay Chiêm Ngọc cầm một cây búa nhỏ làm từ gỗ, tạo hình gấu trúc, đầu nó và thân tách ra, ở giữa là thanh gỗ, lúc gõ thì chúng sẽ trượt trên thanh gỗ rồi đầu thân hợp lại do chịu lực tác dụng.

Thẩm Tùng An bị câu "Em giúp anh gõ" này làm cứng đờ, khô nóng vừa mới áp xuống lại "Cọ" xông ra, trong đầu không tự chủ được nghĩ tới Chiêm Ngọc ngồi sau lưng giúp mình.

Độ ấm trong phòng hơn bên ngoài nhiều, vì trong nhà có suối nước nóng, trong ao bay lên hơi trắng thật lâu không tan, bao phủ hai người bọn họ, cũng mơ hồ Thẩm Tùng An vì một câu nói của Chiêm Ngọc ánh mắt trở nên sâu thẳm........ Bình tĩnh một chút Thẩm Tùng An, mày đã trải qua ba mươi năm sóng to gió lớn đời người........ Mát xa tính cái gì? Về sau người cũng sẽ là của mày.

Thẩm Tùng An ở trong lòng thôi miên, muốn mình bình tĩnh lại, mà nó cũng chẳng giúp ích mấy, yết hầu khô nóng không chút nào giảm bớt, trái tim cũng "Thịch thịch thịch".

Nếu cách Chiêm Ngọc gần một chút, có lẽ Chiêm Ngọc còn có thể nghe được tiếng tim đập lộn xộn của anh.

"Thịch thịch thịch ——"

Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng gõ thanh, Thẩm Tùng An chợt hoàn hồn, xuyên qua tầng tầng hơi trắng thấy Chiêm Ngọc cầm búa nhỏ tự gõ cho mình, một bên gõ một bên lấy cái khác đưa cho anh nói: "Thẩm ca, cho anh một cái."

Thẩm Tùng An: "......"

Vừa rồi phí công xây dựng tâm lý rồi, Thẩm Tùng An nhìn búa nhỏ cậu đưa qua, trong lúc nhất thời ngũ vị tạp trần, nguyên bản trái tim kinh hoàng không thôi cũng bẹp xuống như khí cầu hết hơi, mềm mại vô lực héo xuống.

Lúc có cơ hội thì do dự, lúc mất thì ảo não không thôi đúng là bản nhân của

Thẩm Tùng An.

Anh không nhận búa Chiêm Ngọc đưa mà thấp giọng hỏi: "Không phải em nói giúp anh gõ sao?"

Chiêm Ngọc dừng tay đang gõ nói: "Anh vừa rồi không trả lời, em tưởng anh không thích."

Không phải không thích mà là quá thích đó em, sợ làm em hãi.

Thẩm Tùng An nhắm mắt, bình phục *** ngực nhảy tới sôi nổi, mãnh liệt đến cơ hồ làm anh buột miệng tỏ tình, tận lực làm thanh âm không quá rõ ràng: "Không sao đâu mà." Anh dừng một chút lại nói, "Em lại đây, hay là...... Anh qua đó?"

Vừa rồi vì không đường đột Chiêm Ngọc, anh cố ý kéo khoảng cách giữa hai người, không nghĩ tới cuối cùng vẫn không thể tránh.

"Anh lại đây đi, nơi này có nơi để nằm này." Chiêm Ngọc vẫy vẫy tay, ý bảo anh qua.

Kỹ thuật diễn nhiều năm của Thẩm Tùng An lúc này phát huy cực điểm, sắc mặt anh bình tĩnh đứng dậy đi qua, ngồi xuống nơi Chiêm Ngọc bảo.

Hơi trắng bốc lên, khoảng cách giữa hai người chỉ cách một người ngồi, lúc Thẩm Tùng An ngồi xuống, cố ý tránh đụng vào Chiêm Ngọc, rất sợ mình không cẩn thận đụng phải Chiêm Ngọc liền sẽ không khống chế được nội tâm mà mở miệng nói ra, ở nơi này làm chuyện không hợp quy củ với người trong lòng.

Cạnh ao có tảng đá lớn được mài bóng loáng, tiện cho khách ngâm nước nóng nghỉ ngơi cùng chơi.

Thẩm Tùng An đưa lưng về phía Chiêm Ngọc, nằm trên tảng đá, hơi rũ lông mi che dấu gợn sóng dao động bên trong.

"Thẩm ca."

Sau truyền đến giọng của Chiêm Ngọc, "Em gõ đây."

Mí mắt Thẩm Tùng An giật mình, thấp giọng đáp lời: "Ừ."

Búa dừng trên vai, phát ra âm thanh

"Thịch thịch thịch ——" làm trong lúc nhất thời anh phân không rõ là do âm thanh gõ lớn hay tim mình đập.

Anh biết Chiêm Ngọc ngồi cách xa mình một bước đi, chỉ cần anh quay người lại, duỗi tay là có thể ôm người trong lòng.

Quá gian nan.

Đề nghị tới ngâm nước nóng quả thực là tự mình chuốc khổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!