Lộc Nhung loan và khu xem bạch quả cùng thuộc núi Canaan, nhưng chúng không cùng hướng. Từ khu biệt thự của Thẩm Tùng An xuất phát thì phải đi quãng đường 10 km.
Thẩm Tùng An đi chiếc ngày thường Trương Kỳ đón đưa mà đi một chiếc Bentley màu đen.
Chiêm Ngọc phát hiện chiếc Bentley này có nhạc giống xe ngày thường Trương Kỳ lái, nhạc đều là dùng dương cầm đàn violon.
Hầu hết các bài dùng đàn violon cậu đều nghe qua nhưng về dương cầm thì cậu lại không biết nhiều lắm, trong list có rất nhiều bài dễ nghe cậu chưa từng nghe qua. Ngày thường cậu đều ngồi ở ghế sau nên không thể xem list, hôm nay ngồi ghế phụ liền lật xem.
Thẩm Tùng An chú ý tới hành động của cậu, một bên lái xe một bên nói: "Em thích à, lúc về anh gửi list cho em."
Chiêm Ngọc cũng có ý này, nghe vậy dừng động tác lật, vui vẻ đồng ý: "Được ạ."
Trước đó dạy Thẩm Tùng An kéo đàn violon, Chiêm Ngọc chú ý tới ngón tay đối phương thon dài, thích hợp luyện dương cầm, mà nhạc trong xe Thẩm Tùng An phần lớn là dùng dương cầm, có lẽ anh từng học dương cầm mà có khi lại không.
Nghĩ đến đây, ánh mắt cậu không khỏi dừng trên tay nắm bánh lái của Thẩm Tùng An.
Bởi vì nắm bánh lái, mu bàn tay anh hiện lên đường gân cong, từ tay kéo dài làm ngón tay đặc biệt thon dài.
Lúc đàn dương cầm nhất định thật xinh đẹp.
Chiêm Ngọc nhìn tay anh nghĩ thầm trong lòng, giây tiếp theo thấy tay đối phương buông lỏng bánh lái đưa tới trước mặt mình.
Chiêm Ngọc sửng sốt một chút, nhìn anh mở tay lại ngẩng đầu nhìn về phía anh.
Thẩm Tùng An một tay đỡ bánh lái, một bên lái xe một bên nói: "Vậy nhìn rõ hơn."
Chiêm Ngọc lúc này mới phản ứng lại, ý thức được mình vừa rồi nhìn chằm chằm ngón tay anh đến quên mình, đang muốn nói sang chuyện khác, tầm mắt lơ đãng dừng ở khăn quấn quanh cổ tay.
Vừa rồi cậu chỉ lo xem tay, không chú ý tới khăn.
Khăn tay ngày hôm qua cậu đưa Thẩm Tùng An —— cách văn kinh điển nhà Momo.
Quà ngày hôm qua mới vừa tặng ra, hôm nay đối phương đã dùng, này tỏ vẻ đối phương phi thường thích quà cũng rất coi trọng mình.
Chiêm Ngọc không tự giác mà cười một chút, tâm tình vui sướng, ngẩng đầu nhìn Thẩm Tùng An nói: "Em tuỳ tiện nhìn, thấy ngón tay Thẩm ca rất dài, hợp đàn dương cầm."
"Trước kia có học một chút." Thẩm Tùng An thu tay, nghiêng đầu nhìn cậu một cái nói, "Em muốn nghe sao?"
Chiêm Ngọc đúng là có chút tò mò liền thành thật gật đầu nói: "Muốn."
"Chờ về đàn cho em nghe."
"Dạ."
Tới gần khu bạch quả, Chiêm Ngọc từ cửa xe thấy một mảnh vàng kim từ gần đến xa, cậu hơi cúi người, ngẩng đầu nhìn núi.
Màu vàng kim chạy dài một đường từ giữa sườn núi đến đỉnh núi, thập phần dày đặc.
Lúc này thời tiết vừa lúc thưởng bạch quả, hai người trên đường tới gặp không ít xe du khách, tới gần phát hiện du khách càng nhiều.
Chiêm Ngọc nhớ tới trước đó xem phim điện ảnh với Thẩm Tùng An bị fans vây xem, có chút lo lắng hỏi anh: "Người có hơi nhiều, có thể ảnh hưởng đến anh không?"
"Sẽ không." Thẩm Tùng An nói nhàn nhạt, như không để chuyện cậu lo lắng trong lòng, "Minh tinh cũng là người cũng cần sinh hoạt của mình, sao có thể vì không bị quấy rầy trừ bỏ nhà nơi nào cũng không đi, chọn nơi ít người một chút."
Chiêm Ngọc thấy anh nói không sai liền không suy xét vấn đề này.
Vì có thể tận lực an tĩnh nhìn phong cảnh, tới nơi, Thẩm Tùng An tránh đám người chọn một chỗ hẻo lánh ngừng xe.
Đỗ xe xong, Thẩm Tùng An đeo khẩu trang, chủ động lấy ba lô Chiêm Ngọc đặt trên ghế sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!