Chương 32: (Vô Đề)

Chiêm Ngọc ôn nhu, khóe mắt mang ý cười toạ độ cung nhu hoà dưới ánh đèn mềm đến không tưởng làm hô hấp Thẩm Tùng An cứng lại.

Rõ ràng ở đây có ba người nhưng trong xe lại im ắng, tựa hồ chỉ có Thẩm Tùng An nghe được tiếng tim đập kịch liệt.

Thịch thịch thịch thình thịch, như thỏ con xao động.

Gió đêm từ cửa xe ùa vào, gió cuối mùa thu lạnh lẽo lướt qua mặt và tay Thẩm Tùng An, say đắm đáy mắt anh cuối cùng tan đi, tình yêu lại càng lúc càng rõ.

Anh há miệng thở dốc nói: "Anh......"

"Ách xì ——"

Thanh âm bất ngờ đánh gãy lời anh. Trương Kỳ đánh một cái hắt xì kinh thiên động địa, vang vọng toàn xe.

Thẩm Tùng An: "......"

Trương Kỳ che mũi cùng miệng, đáng tiếc đã quá muộn, không khí đều bị hắt xì phá hủy.

Cậu ta nhìn kính chiếu hậu thấy ánh mắt tử vong của Thẩm Tùng An, tâm tự sát đều có.

"Thẩm...... Thẩm ca, Tiểu Ngọc lão sư." Cậu ta căng da đầu mở miệng, trước khi chết vì mình giải thích lần cuối, "Thực xin lỗi, mới vừa...... Vừa rồi mũi đột nhiên thực ngứa, thật sự không nhịn xuống......"

"Không sao đâu."

Chiêm Ngọc tuy cũng bị hắt xì không tầm thường này làm hoảng sợ nhưng cũng không để trong lòng, thấy cậu ta che miệng như lo lắng bị đánh, còn tri kỷ lấy hai tờ khăn giấy đưa qua.

Trương Kỳ không dám duỗi tay nhận lấy mà trộm liếc Thẩm Tùng An một cái.

Tầm mắt đặt trên người Trương Kỳ của Thẩm Tùng An đã thu, anh nhìn nút tay áo.

Anh thu tầm mắt, áp lực vô hình quang Trương Kỳ cũng tiêu tán.

Trương Kỳ sống sót sau tai nạn âm thầm nhẹ nhàng thở ra, duỗi tay nhận khăn giấy trong tay Chiêm Ngọc, giọng chân thành nói: "Cảm ơn Chiêm Ngọc lão sư. Nút tay cậu chọn cho Thẩm ca thật đẹp mắt, cùng khí chất trầm ổn nội liễm của Thẩm ca rất hợp, cậu thực có ánh mắt."

Lời cậu ta khen cả Thẩm Tùng An lẫn Chiêm Ngọc, không thể không nói, dục cầu sinh thật sự rất mạnh.

Chiêm Ngọc nói: "Tôi dựa theo cảm giác mua, không biết Thẩm ca có......"

"Thích."

Thẩm Tùng An cắt đứt tiếng cậu nói, động tác mềm nhẹ đặt lại hộp rồi đóng lại, ngẩng đầu nhìn đôi mắt cậu, nghiêm túc: "Thực thích."

Thích đến độ anh không biết làm thế nào.

Ở trong mắt rất nhiều người, anh biểu hiện thành thục ổn trọng, thân sĩ có lễ.

Không có người biết, anh như thiếu niên 17 biết yêu lần đầu, anh ngây ngô lại vô tri, anh từng cho rằng không có cơ hội tiếp cận thanh niên trước mặt.

Nhưng anh vui vẻ chịu đựng.

"Vậy là tốt rồi." Chiêm Ngọc nghe anh nói thích, trên mặt lộ nụ cười vui vẻ, "Còn khăn tay, anh cầm đi xem như lễ thượng vãng lai."

"Anh không ngại, em không cần để trong lòng." Thẩm Tùng An nói. Khăn tay này, chỉ cần Chiêm Ngọc thích, lấy toàn bộ anh cũng không thèm để ý.

"Khó mà làm được." Chiêm Ngọc lắc đầu, cậu suy xét đến Thẩm Tùng An vừa rồi uống không ít rượu, không có ở lại, "Thời gian không sớm, Thẩm ca sớm một chút về nghỉ ngơi đi."

"Anh tiễn em."

Thẩm Tùng An nói rồi thả túi, duỗi tay mở cửa xe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!