Chương 29: (Vô Đề)

Chiêu "gọi người không phải fans trả tiền" của Nhan Lạp thật sự quá tao, trong đầu Chiêm Ngọc hiện lên dáng vẻ đen mặt của ba, thấy ba cũng quá thảm mà.

Cơ mà gọi ba tới cũng tốt, vừa rồi Lật Thanh gửi tin bảo hôm nay bận không có thời gian về nhà, nếu cậu và mẹ không về, vậy ba chỉ có thể ăn một mình.

Cậu nhìn Thẩm Tùng An bên cạnh, phát hiện đối phương như thể bị thao tác tao này của mẹ làm sửng sốt, biểu tình dại ra lại phát hiện mình nhìn anh, còn vô ý mà chớp chớp mắt.

Rõ ràng đã là đàn ông 30 tuổi, lúc này ngơ ngác chớp mắt thế mà có chút đáng yêu.

Chiêm Ngọc cầm lòng không được cười một cái, duỗi tay vuốt hờ mặt Thẩm Tùng An hỏi: "Thẩm ca, đêm nay liên hoan mang ba ba em nhé? Ông ấy ăn cơm một mình rất đáng thương."

"Đương nhiên có thể." Thẩm Tùng An lập tức nói.

Mang ba Chiêm Ngọc có vấn đề hả? Nếu được, anh cũng muốn mang ba mẹ mình như vậy cũng coi như hai bên gia trưởng gặp mặt.

Ý thức mình nghĩ cái gì, Thẩm Tùng An có chút không tự nhiên khụ một tiếng thật nhẹ, trong lòng thấy mình thật không biết xấu hổ. Từ lúc gặp Chiêm Ngọc, anh nhận ra rụt rè cùng ổn trọng 30 năm đều hóa thành hư ảo, trên phương diện tình cảm gấp gáp như nhãi ranh.

Chiêm Ngọc không biết gì về hoạt động tâm lý của anh, cầm điện thoại ấn gọi cho ba: "Ba ba hết bận chưa? Con và mẹ bên rạp hát lớn Arthur, chờ ba qua chúng ta cùng ăn cơm chiều."

Lúc Chiêm Hồng Viễn nhận được điện thoại của Chiêm Ngọc còn ở công ty, vừa nghe vợ cùng con trai chờ mình ăn cơm chiều, lập tức đồng ý, nào biết câu sau Chiêm Ngọc nói: "Còn có Thẩm ca, ba ba không ngại đi?"

Vô cùng để ý!!!

Chiêm Hồng Viễn vừa nhớ tới vợ nói mình là lão nam nhân, sắc mặt lập tức đen.

Kỳ thật trong lòng ông không quá vui vẻ khi phải ăn cơm chiều với Thẩm Tùng An, nhưng nghĩ tới ngày thường Chiêm Ngọc nói ở đoàn phim Thẩm Tùng An rất chiếu cố thằng bé, vì giữ lễ vẫn đồng ý.

Thẩm Tùng An đặt nơi dùng cơm là quán ăn riêng mà ngày đầu tiên mời Chiêm Ngọc ăn cơm, Chiêm Ngọc nói tên cửa hàng với số phòng cho ba.

Lúc bọn họ rời rạp hát, có qua nơi Chiêm Ngọc gặp Thẩm Tùng An lần đầu, bước chân không tự giác chậm lại.

Cậu gặp Thẩm Tùng An lần đầu tại lối đi nhỏ, lúc ấy cậu phát hiện Vệ Thu Dung ngoại tình, trong lúc khiếp sợ cùng thất vọng vô tình đụng vào Thẩm Tùng An, đối phương đỡ cậu lại cho một cái khăn tay sạch sẽ.

Lúc ấy cậu còn không biết đối phương là Thẩm Tùng An, cũng không nghĩ tới hai người có cơ hội gặp lần nữa mà chỉ xem đối phương trở thành một người hảo tâm. Không nghĩ tới vài ngày ngắn ngủi sau, hai người sẽ vì một bộ phim truyền hình mà có giao thoa, hơn nữa trở thành bằng hữu kết giao thâm hậu.

Mà xưng hô cũng từ "Chiêm Ngọc lão sư" thành "Tiểu Ngọc lão sư", hiện tại lại biến thành "Tiểu Ngọc".

"Tiểu Ngọc."

Phía trước truyền đến tiếng Nhan Lạp, đánh gãy suy nghĩ của Chiêm Ngọc, cậu vừa ngẩng đầu thì thấy mẹ và Thẩm Tùng An đã lên trước một đoạn, cậu thì không biết đã ngừng lại bao giờ.

"Con nghĩ gì đấy? Sao lại dừng lại thế?" Nhan Lạp hỏi.

Chiêm Ngọc chú ý tới nơi mình dừng lại đúng là nơi trước đó cùng Thẩm Tùng An chạm vào nhau, trùng hợp làm cậu theo bản năng nhìn về một đương sự khác, ngoài ý muốn phát hiện đối phương cũng đang nhìn mình.

Thẩm Tùng An hình như cũng nghi hoặc sao cậu lại dừng, mắt mang nghi vấn.

Thẩm Tùng An đã thây áo bành tô lúc diễn tấu thành áo khoác đen của mình, tóc đen vuốt ngược cũng rối loạn một ít, tóc mái có chút hỗn độn rũ trước trán, bộ dạng lúc này thoạt nhìn so với tuổi thực tế nhỏ hơn 2-3 tuổi.

Chiêm Ngọc lấy hai khăn tay của đối phương, trước đó cũng tính đáp lễ nhưng vì hai người mỗi ngày bên nhâu nên vẫn chưa làm được.

Nhưng giờ đang đứng ở nơi lần đầu gặp, cậu không hiểu sao lại rất muốn có một cái nữa.

Cậu nhìn tay Thẩm Tùng An, nơi đó có một cái khăn tay cách văn màu cà phê.

"Thẩm ca."

Cậu gọi Thẩm Tùng An một tiếng.

Thẩm Tùng An thấy cậu bất động liền quay đầu bước lại, đến bên cậu nhẹ giọng hỏi: "Làm sao vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!