Chiêm Ngọc nhìn Thẩm Tùng An có chút bất đắc dĩ, cậu giống như đã báo được thù trêu chọc vừa rồi, tâm tình vui sướng nói với Thẩm Tùng An: "Tôi đổi cho anh một ly nhé?"
Tuy đối ly "Cháo bát bảo" cảm thấy kinh ngạc nhưng Thẩm Tùng An cũng muốn nếm thử đồ hán thích ăn vì thế lấy ly trà sữa còn lại, nói: "Cái này cũng được, đi thôi."
"Được."
Hai người cầm trà sữa định ra ngoài, quay người lại đã bị fans ngăn cản.
"Thẩm ca có thể ký tên không?"
"Thẩm ca anh tới phim điện ảnh hả?"
"Tiểu Ngọc anh quen Thẩm ca khi nào thế?"
"Tiểu Ngọc, em rất thích anh có thể chụp ảnh chung không?!"
Các fan cậu một lời tui một lời vây quanh hai người.
Lúc mọi người xông lên, Thẩm Tùng An theo bản năng duỗi tay bảo vệ Chiêm Ngọc, Chiêm Ngọc thấy động tác, ngẩng đầu nhìn anh một cái, vừa lúc nhìn thấy sườn mặt.
Trong nháy mắt, có thứ gì thoảng qua, dừng trong lòng Chiêm Ngọc.
Các fan tuy kích động nhưng cũng tự giác bảo trì khoảng cách, không có chạm đến trên người hai người tất cả lộ ra ánh mắt chờ mong nhìn bọn họ.
Cách thời gian phát sóng phim còn chút thời gian, ký tên không cần tiêu phí nhiều công phu chỉ là động tĩnh bên tiệm trà sữa đã khiến cho người bên ngoài chú ý, không ít người cũng hướng bọn họ nhìn qua, nếu trì hoãn còn sẽ có nhiều người hơn vây lại đây.
Thẩm Tùng An suy tư một chút, chỉ chỉ thông báo nói với mọi người nói: "Chúng tôi vội xem điện ảnh, ký tên lần sau đi. Có thể chụp ảnh chung đoàn thể, có dị nghị không?"
Dưới hành trình tư nhân còn nguyện ý kiên nhẫn cùng fans chụp ảnh chung, fans làm sao sẽ có dị nghị chứ? Yêu anh còn không kịp!
Thấy đồng ý Thẩm Tùng An nói với cô bé nhỏ xông lên đầu tiên: "Mượn di động một chút, chốc lát em gửi cho bọn họ đi."
"Được được được!" Nữ sinh vội cống hiến điện thoại, nhờ nhân viên công tác nhàn rỗi hỗ trợ chụp ảnh.
Những người này có fans Thẩm Tùng An cũng có fans Chiêm Ngọc, lấy phương thức Thẩm Tùng An xử lý chính là trực tiếp chụp ảnh chung, chia sẻ ảnh chụp giao cho các cô xử lý.
Chụp xong, Thẩm Tùng An nói câu "Gặp sau", lôi kéo Chiêm Ngọc ra khỏi tiệm trà sữa.
"Lão công gặp sau!"
Ở sau truyền đến thanh âm các fan, một câu một câu lão công kêu đến Chiêm Ngọc có chút buồn cười, đang muốn mở miệng trêu chọc Thẩm Tùng An một chút, mặt sau lại vang lên một tiếng: "Tiểu Ngọc, mụ mụ yêu con!"
"......"
Một tiếng "Mụ mụ" kêu đến chân Chiêm Ngọc lảo đảo, bên tai truyền đến tiếng Thẩm Tùng An cười khẽ, đột nhiên cảm thấy mình kém bối phận của đối phương.
Hai người kiểm vé vào trong, bên trong màn hình lớn đã bắt đầu chuẩn bị phát phim, trừ bỏ trên màn hình lớn có ánh sáng thì nơi khác đều đen nghìn nghịt một mảnh.
Mới từ bên ngoài vào, trong lúc nhất thời Chiêm Ngọc không quen hắc ám trong sảnh, cẩn thận cúi đầu nhìn cầu thang dưới chân, mới đi một bước, tay được tay ấm áp cầm.
"Cẩn thận một chút."
Thẩm Tùng An thấp giọng nói, trong bóng đêm nắm tay cậu về hướng chỗ ngồi.
Chiêm Ngọc ngơ ngác để anh nắm tay.
Nữ chính phim tặng Thẩm Tùng An không ít vé, vị trí đều có tầm nhìn tốt, hai người bọn họ chỉ lấy hai vé trong đó, lúc ngồi xuống, vị trí trái phải đều trống.
Trừ bỏ vị trí chung quanh bọn họ, vị trí khác đều có người ngồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!