Chương 23: (Vô Đề)

Thẩm Tùng An trên đường tới vẫn luôn gọi cho Chiêm Ngọc nhưng vẫn không ai nghe, lo lắng đối phương gặp chuyện gì nên chạy ra bãi đỗ xe.

Quả nhiên, anh vừa đến liền thấy Chiêm Ngọc bị người ta nắm tay ấn trên xe mà kiệt lực giãy giụa.

Một màn này làm sắc mặt anh lạnh căm, bước nhanh tới chế trụ bả vai đối phương, đối phương ăn đau liền buông Chiêm Ngọc ngay sau đó anh nhanh nhẹn ném người.

Vừa rồi ở sau lưng không thấy rõ diện mạo người này, hiện tại thấy mới phát hiện nguyên lai là Vệ Thu Dung.

Thẩm Tùng An cũng không biết Chiêm Ngọc cùng Vệ Thu Dung bởi vì cái gì mà chia tay nhưng hành động vừa rồi của Vệ Thu Dung làm anh thập phần không vui, hàn ý đáy mắt càng nặng.

Mà Vệ Thu Dung cũng nương đèn đường nơi xa nhận ra Thẩm Tùng An.

Lại nói hắn ta cùng Thẩm Tùng An kỳ thật cũng không tính quen biết, ngay từ đầu hắn ta chỉ biết đối phương là minh tinh chưa từng có giao thoa, bất quá năm trước đối phương cự tuyệt làm đại ngôn cho công ty sản phẩm điện tử Vệ gia bọn họ mà không hề có đường thương lượng.

Hắn ta sở dĩ có thể dưới tình huống đối phương mang khẩu trang mà nhận ra là ai bởi vì trong khoảng thời gian này đối phương từng có nhiều tiếp xúc với Chiêm Ngọc, hắn ta cũng lưu ý một ít.

Thấy Thẩm Tùng An che chở Chiêm Ngọc, Vệ Thu Dung có một loại cảm giác hai người trước mặt là một đôi mà hắn ta là người ngoài. Loại ý thức này làm hắn ta cực kỳ không thoải mái, bé con lúc trước ở trong ngực mình làm nũng, lúc này lại được người đàn ông khác giấu sau lưng hắn ta sao mà chịu nổi.

Sắc mặt hắn ta càng ngày càng âm u, nhìn chằm chằm Chiêm Ngọc phía sau Thẩm Tùng An, giọng trầm mang theo dục vọng chiếm hữu nồng hậu nói: "Tiểu Ngọc, lại đây."

Giọng điệu mệnh lệnh trong miệng hắn ta làm Thẩm Tùng An nhíu mi, lệ khí chợt lóe qua đáy mắt vẫn che trước người Chiêm Ngọc, giọng lãnh đạm hỏi: "Cậu đang nói vô nghĩa gì thế?"

"Cùng mày có quan hệ hả?" Vệ Thu Dung táo bạo nhìn anh một cái, tiến lên muốn kéo tay Chiêm Ngọc.

Chiêm Ngọc theo bản năng lui lại nhưng sau lưng hắn là cửa xe căn bản không đường thối lui.

Mắt thấy tay Vệ Thu Dung sắp đụng tới góc áo, giây tiếp theo Thẩm Tùng An chế trụ tay Vệ Thu Dung cùng thời gian một tay của Vệ Thu Dung hung hăng định đánh qua mặt Thẩm Tùng An.

Nắm đấm vừa hung lại tàn nhẫn, Thẩm Tùng An phản ứng càng nhanh hơn một bước so với hắn ta, một tay mở ra vững vàng chặn nắm đấm sau đó dùng sức đẩy người ra.

Vệ Thu Dung vốn uống nhiều rượu bị anh đẩy lùi lại vài bước, thiếu chút nữa lại té ngã lần nữa, vừa đứng ổn lại tiếp tục nhào lên.

Lúc này Thẩm Tùng An không lại lưu tình, tay mắt lanh lẹ chế trụ cổ tay của hắn ta, ngay sau đó cổ tay linh hoạt lật tay hắn ta lộn ra sau lưng, một cái xoay người ấn mặt hắn ta lên động cơ.

Cánh tay truyền đến đau đớn làm Vệ Thu Dung hô nhỏ một tiếng, biểu tình có chút vặn vẹo: "Thằng chó, buông tao ra!"

Thẩm Tùng An lại ấn tay hắn ta một phen, cúi đầu nhìn hắn ta hỏi ngược lại: "Vừa rồi Chiêm Ngọc bảo cậu buông, cậu không nghe thấy hả?"

Dưới động tác của Thẩm Tùng An, Chiêm Ngọc nghe thấy cánh tay Vệ Thu Dung truyền đến tiếng vang rất nhỏ, nhớ tới trước đó mẹ từng đề qua Thẩm Tùng An từng là quán quân thi đấu võ ở thời thanh thiếu niên, sợ anh bẻ gãy tay Vệ Thu Dung hô một tiếng: "Thẩm ca!"

Thẩm Tùng An nghe thanh âm cậu, thu lực đạo, quay đầu nhìn về phía cậu: "Sao?"

"Thả anh ta ra." Chiêm Ngọc nói.

Thẩm Tùng An không khó xử Vệ Thu Dung, buông lỏng tay thối lui hai bước.

Vệ Thu Dung được tự do, mặt đen cử động cánh tay, nhìn chằm chằm Thẩm Tùng An trong ánh mắt đều là âm trầm tức giận, nắm tay đến phát ra tiếng rắc rắc.

Chiêm Ngọc cùng hắn ta ở bên nhau ba năm sao không biết hắn ta lúc này thẹn quá thành giận, sợ là đối Thẩm Tùng An ghi hận.

Nhưng này cùng Thẩm Tùng An có quan hệ gì chứ? Đối phương bất quá là chịu mình liên lụy thôi.

"Vệ Thu Dung."

Cậu nhìn Vệ Thu Dung, trong mắt toàn là thất vọng: "Anh chừng nào mới có thể tự đảm đương một chút? Tại đoạn cảm tình này, tôi không có lỗi người phản bội là anh, anh có tư cách gì mà bảo tôi tha thứ cho anh?"

Sắc mặt Vệ Thu Dung cứng đờ: "Tiểu Ngọc, anh......"

"Anh mỗi lần xin tôi tha thứ cũng là một lần nhắc nhở chuyện anh làm sau lưng tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!