Chương 20: (Vô Đề)

Thẩm Tùng An còn nhớ rõ hơn hai năm trước mình ở Y quốc lần đầu tiên thấy Chiêm Ngọc.

Lúc ấy anh muốn ngăn thiếu niên mặt mày mang theo ý cười ấm áp, muốn hỏi phương thức liên lạc, muốn cùng cậu nói thêm một câu.

Anh biết hành động này mạo muội, lại không hợp với tác phong hành sự của anh từ trước cho tới giờ, nhưng rung động cực nóng hơn hai mươi mấy năm chưa từng có làm anh không có thời gian tự hỏi.

Nhưng, lúc anh đuổi theo, lại thấy đối phương cùng người tên Vệ Thu Dung đan mười ngón tay vào nhau, nhìn nhau cười.

Anh dừng chân, nhìn hai người cầm tay.

Ban đêm lúc đầu thu, làm người lạnh lẽo.

Thẩm Tùng An đứng bên cạnh xe, trong đầu đều là câu nói kia của Trương Kỳ "Chiêm Ngọc lão sư chia tay".

Vừa rồi khi nghe thấy tin này, đại não anh trong nháy mắt như hoá đá, chờ phản ứng lại, anh đã đẩy cửa xuống xe.

Thật nóng.

Thẩm Tùng An thấy áp lực tưởng nhớ mấy năm nay, như phá tan gông cùm xiềng xích, như dòng dung nham nóng bỏng hung ác mãnh liệt từ núi lửa phun ra bên ngoài, cơ hồ muốn phá tan l*ng ngực.

Tin thình lình, đập vào làm anh kinh hỉ đan xen, trừ bỏ hóng gió, trong lúc nhất thời không nghĩ ra phương thức bình tĩnh.

Nếu lúc này ở nhà, đại khái còn cần đỡ tường.

Thẩm Tùng An thầm nghĩ.

Ở lúc cảm thấy bản thân không tiền đồ, cũng không chặn được nội tâm mừng như điên giống như van bị mở làm nước lan tràn.

Anh vốn cho rằng, lúc huấn luyện đàn violon, chính là khoảng cách gần nhất của anh và Chiêm Ngọc. Chờ kết thúc, anh liền không quấy rầy đối phương, lui về khoảng cách an toàn nhất.

Lại chưa từng nghĩ, trời cao cho may mắn.

Anh không muốn biết Chiêm Ngọc cùng Vệ Thu Dung chia tay như nào, chỉ biết lúc này, mình tuyệt đối không buông tay.

Gió đêm phất quá, nhiệt trên người như thuỷ triều không thổi tan.

Thẩm Tùng An xuống xe không mang khẩu trang, chỉ đứng một lát liền đưa tới chú ý của người qua đường, ban đầu có người hô tên anh, theo sau người dừng lại càng ngày càng nhiều.

Thậm chí có người bắt đầu chụp ảnh.

Thẩm Tùng An không muốn khiến công cộng hỗn loạn, đối người vây xem phía trước lễ phép gật đầu, xoay người kéo cửa, lên xe........

Bên kia, Chiêm Ngọc về tới nhà.

Cha mẹ ở phòng khách chơi cờ vây, cậu vừa vào nghe được thanh âm mẹ chơi xấu, cùng ba bất đắc dĩ phân rõ phải trái.

"Chiêm Hồng Viễn! Ông đã lớn tuổi như vậy rồi, nhường tôi một chút thì làm sao?" Nhan Lạp lộ vẻ thất vọng, tức giận bất bình chỉ trích, "Năm đó lúc ông cưới tôi, cùng mẹ vợ nói cái gì mà chuyện gì cũng nhường tôi, hiện tại thay đổi?"

"Này cùng tuổi của tôi có quan hệ gì?" Chiêm Hồng Viễn vừa tức giận vừa buồn cười, "Nói tốt một bàn cờ chỉ có thể đi lại ba lần, bà một bước đi lại ba lần. Còn như vậy tôi không cần hạ, xem bà đi lại là đủ rồi."

"Ông còn tranh luận!" Nhan Lạp dưới cơn tức, xốc bàn cờ, "Không được không được, cùng lão nam nhân chơi cờ thật không thú vị."

Chiêm Hồng Viễn: "......" Lão nam nhân??

Chiêm Hồng Viễn bị nửa bàn cờ rơi vào người, biểu tình có chút mộng bức, hiển nhiên bị câu "Lão nam nhân" đả kích tới rồi, một lúc lâu không phản ứng lại.

Chiêm Ngọc thấy thế, nhịn không được cười lên tiếng.

Mẹ thích chơi cờ, nhưng cờ nghệ thập phần kém, mỗi lần chơi cờ thua đến ba lần liền xốc bàn cờ, hàng năm ba chịu đủ tức giận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!