Chương 2: (Vô Đề)

Cùng Chiêm Ngọc va chạm là một người đàn ông.

Người này rất cao, trên người mặc quần áo đen cả mũ cũng màu đen, khẩu trang màu đen che phân nửa khuôn mặt anh, làm người không thấy hết hoàn toàn mặt anh.

Nhưng cố tình bởi vì nửa khuôn mặt che đậy, càng lộ hình dáng đôi mắt ở bên ngoài —— mắt một mí không lớn không nhỏ, hình dáng đường cong tự nhiên, khoé mắt xếch, lại không có vẻ ngả ngớn, hoàn mỹ như sự bất công thượng đế dành tặng cho anh.

Chiêm Ngọc có mắt hai mí, đôi mắt rất lớn, thường xuyên nghe fans khen mắt của mình đẹp, nói trong mắt có ngôi sao.

Đối cái này Chiêm Ngọc cũng không để trong lòng, chỉ coi trong mắt fans là tình nhân hoá Tây Thi thôi, nơi nào có người đôi mắt chứa được quang mang như ngôi sao.

Chỉ là giờ phút này, cậu lại cảm thấy câu này không phải giả.

Có người trong ánh mắt, thật sự có thể chứa ngôi sao.

Tỷ như người trước mắt.

Thời gian tầm mắt hai người đối diện thực ngắn, đại khái chỉ có vài giây, đuôi mày người đàn ông ở nơi không thể thấy hơi nhíu một chút, đáy mắt chợt lóe kinh ngạc.

Cảm xúc kia quá mức nhanh, Chiêm Ngọc không thấy rõ ràng, chỉ cho đối phương bất mãn với sự lỗ mãng của mình.

Cậu thu tầm mắt, áy náy nói với đối phương: "Xin lỗi, vừa rồi không có chú ý......"

Lời còn chưa dứt cậu liền ngừng lại, nhớ tới trên người mình còn mặc quần áo nữ, thanh âm lại là nam tính, không khỏi có chút xấu hổ.

Người đàn ông giống như không chú ý, cong lưng nhặt điện thoại cậu làm rớt trên mặt đất, ngón tay lúc đụng tới màn hình hơi tạm dừng một chút.

Chiêm Ngọc phản ứng lại, vội nói: "Tôi chính mình tới......"

Người đàn ông như không có việc gì nhặt điện thoại di động lên, đưa cho cậu: "Di động của cậu."

Thanh âm trầm lại mang lãnh đạm rồi lại lễ phép thoả đáng.

Như đàn cello điệu thấp tự phụ lại xúc động lòng người.

Phía trên màn hình di động, dừng lại ở giao diện Vệ Thu Dung nói chuyện phiếm, nói vậy đối phương cũng thấy được.

Chiêm Ngọc nhận di động, thấp giọng nói một câu cảm ơn, đồng thời ngón tay ấn một chút, câu "Anh yêu em sao" theo động tác tắt của cậu lập tức đen.

Tự mình đụng trúng bạn trai ngoại tình, mặc kệ Chiêm Ngọc bình tĩnh cùng ẩn nhẫn cỡ nào, cảm xúc ít nhiều cũng có chút chật vật, cậu nói lời cảm ơn, cúi đầu định từ bên cạnh đối phương rời đi.

"Từ từ."

Nam nhân đột nhiên giữ cổ tay của cậu, gọi cậu lại.

Chiêm Ngọc khó hiểu ngẩng đầu, lại thấy đối phương lấy khăn tay cột trên cổ tay xuống, đặt trong tay mình, lưu lại một câu "Sạch sẽ" liền nâng bước vượt qua, đi về hướng khác.

Nhìn khăn tay cách văn màu xanh biển trong tay, Chiêm Ngọc sửng sốt một cái chớp mắt, minh bạch đối phương có ý tứ gì.

Cậu tuy rằng cố nén không rơi lệ, chỉ là đôi mắt nhịn không được đỏ.

Hảo ý đến từ người xa lạ, làm ngực cậu hơi ấm, hít một hơi thật sâu, nâng bước hướng thang lầu bên kia đi.

Sốt ruột rời đi cậu không chú ý, nam nhân cách đó không xa dừng bước chân, xoay người nhìn bóng dáng cậu, mãi cho đến khi cậu biến mất ở cầu thang.

Thẩm Tùng An thu tầm mắt, cúi đầu dừng ở bàn tay.

"Thẩm ca?"

Một người trẻ tuổi hai mươi mấy đến bên người anh, thấy anh nhìn lòng bàn tay, như có đồ vật làm anh chuyên chú, chỉ là lòng bàn tay anh sạch sẽ, nhìn không ra cái gì, vì thế kêu một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!