Đêm nay Vệ lão gia tử cùng vài vị lão hữu tới ăn cơm, không nghĩ lại gặp Chiêm Ngọc.
Ngẫu nhiên gặp được làm tâm tình ông không tồi, cười hoà ái hỏi Chiêm Ngọc: "Tiểu Ngọc cùng bằng hữu ăn cơm hả? Thu Dung nói con đi Yến Thành tham gia hội giao lưu mà? Sao đã trở về rồi? Cũng không nói với gia gia."
Chiêm Ngọc nghe Vệ lão gia tử nói, đoán Vệ Thu Dung còn chưa nói chuyện hai người chia tay cho ông.
Nhìn lão gia tử cười tủm tỉm giới thiệu với các bằng hữu tiểu bối trong nhà, trong lòng cậu dần sinh ra chua sót.
Vệ lão gia tử đối với cậu rất tốt, cậu biết.
Quan hệ của hai nhà bọn họ rất tốt, lúc ông nội còn sống, cùng Vệ lão gia tử là tri kỉ. Vệ lão gia tử luôn xem cậu là cháu mà đối đãi. Lúc trước Vệ lão gia tử biết cậu qua lại cùng Vệ Thu Dung, không chỉ không trách cậu, ngược lại cảm thấy cháu trai mình lừa gạt cậu, nói ông biết đức hạnh của đứa cháu kia thế nào.
Cùng Vệ Thu Dung chia tay, người Chiêm Ngọc không muốn nhìn Vệ lão gia tử khổ sở. Cậu không biết Vệ Thu Dung gạt Vệ lão gia tử có phải cũng vì cái này không, hay vẫn không chịu chia tay nên không nói ra.
Việc đến nước này, cậu sẽ không quay đầu lại.
Có lẽ lúc này không phải cơ hội tốt ngả bài, nhưng lấy thái độ Vệ Thu Dung khi cậu nói chia tay, trong lòng cậu biết đối phương không chủ động nói cho Vệ lão gia tử, chỉ có thể nói từ chỗ cậu.
Chiêm Ngọc quay đầu đối Thẩm Tùng An cùng Lâm Duệ Hàm nói: "Thẩm ca, Duệ, tôi có chút việc cùng Vệ gia gia nói, mấy cậu vào trước đi."
Lâm Duệ Hàm cũng quen Vệ lão gia tử, chỉ không quen như Chiêm Ngọc, làm vãn bối, cậu ta tiến lên thăm hỏi đối phương, rồi mới cùng Thẩm Tùng An vào phòng bao.
Tiếp tân thức thời, đóng cửa thay nhóm Thẩm Tùng An rồi xuống lầu.
Vệ lão gia tử thấy thế, biết Chiêm Ngọc có chuyện muốn cùng mình đơn độc nói, cũng để quản gia theo cạnh mình mang các bạn thân vào trước, sau đó cùng Chiêm Ngọc tới chỗ rẽ.
"Tiểu Ngọc có chuyện gì muốn cùng gia gia nói?" Vệ lão gia tử hỏi, thấy mặt cậu không mang tươi cười như lúc trước ở bên mình, như có tâm sự, suy đoán, "Có phải Thu Dung tiểu tử thúi kia khi dễ con? Con nói ra, gia gia thay con dạy dỗ nó."
Vệ lão gia tử nói, làm Chiêm Ngọc âm thầm thở dài, tuy có không đành lòng, vẫn không thể không nói: "Vệ gia gia, có chuyện con không muốn giấu ông, con cùng Dung ca đã chia tay."
Vệ lão gia tử còn cho là cháu trai mình chọc Chiêm Ngọc không cao hứng, ông giúp dỗ mới được, nào biết một câu Chiêm Ngọc nói khiến ông ngây ngẩn cả người.
Đồng dạng sửng sốt còn có Trương Kỳ từ dưới lầu đi lên.
Nhóm Chiêm Ngọc lại đây ăn cơm, Trương Kỳ vốn định đưa họ đến rồi tìm chỗ chờ họ ăn xong, Chiêm Ngọc lại đề nghị cậu ta cùng dùng cơm, nói tất cả mọi người đều quen thuộc, không cần khách khí.
Chiêm Ngọc bọn họ lên trước, cậu ta thì đi đỗ xe mới lại đây, đánh bậy đánh bạ đụng phải Chiêm Ngọc cùng Vệ lão gia tử.
Một câu "Con cùng Dung ca đã chia tay" có lượng tin tức quá lớn của Chiêm Ngọc, làm Trương Kỳ sợ ngây người, ngơ ngác đứng tại chỗ, xuyên qua bồn hoa chỗ ngoặt nhìn thấy Chiêm Ngọc cùng Vệ lão gia tử.
Chiêm Ngọc lão sư là đồng tính luyến ái?!
Cậu ấy có bạn trai?!!
Chia tay?!!!
Này cũng quá kinh người đi!!!
Đầu Trương Kỳ spam tin này.
Vị trí cậu ta đứng vừa lúc có cây xanh, Chiêm Ngọc cùng lão gia tử vẫn chưa phát hiện cậu ta. Nghe lén người khác nói chuyện, thật sự không lễ phép, vốn định trở về, chờ Chiêm Ngọc nói xong lại qua, mới dịch chân, liền nghe được vị lão gia tử kia nói: "Con nói cái gì? Chia tay? Đây là có chuyện gì?!"
Hai chữ "Chia tay" nhắc nhở Trương Kỳ, bước chân cậu ta bỗng dừng lại, nháy mắt nghĩ tới tâm tư Thẩm Tùng An đối Chiêm Ngọc.
Chiêm Ngọc lão sư chia tay? Nói cách khác Thẩm ca có cơ hội?!
Ánh mắt Trương Kỳ sáng lên, bất động, cảm thấy mình làm một trợ lý đủ tư cách, hẳn vì Thẩm ca thu thập chút tình báo, vì thế tiếp tục âm thầm quan sát.
Chiêm Ngọc đưa lưng về phía Trương Kỳ, đối Vệ lão gia tử gật gật đầu, nói: "Chuyện này hẳn Dung ca nên nói cho ông, nhưng hắn không nói, cho nên con mới nói."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!