Chương 16: (Vô Đề)

《 Ngôi sao nhỏ 》 là khúc nhập môn (*) rất đơn giản, ngay cả khuông nhạc cũng đơn giản.

(*) Bắt đầu, cái làm đầu tiên.

Thẩm Tùng An học rất nhanh, sau khi Chiêm Ngọc giảng giải một lần, lại diễn tấu một lần, anh cơ bản đã nhớ khúc nhạc này, trừ bỏ lúc diễn tấu kéo không quá thuần thục, còn đâu không có sai.

Hơn nữa Chiêm Ngọc phát hiện anh cũng rất dễ nhớ khuông nhạc, trừ bỏ lần đầu xem một lần, thời gian luyện tập sau đó không cần xem khuông nhạc.

Thời điểm Thẩm Tùng An kéo xong một lần, Chiêm Ngọc bình phẩm: "Trừ bỏ lúc kéo vĩ qua các âm có chút trúc chắc, cái khác đều rất tốt, luyện thêm vài lần là được."

Thẩm Tùng An ừm, tiếp tục kéo.

Một khúc kết thúc, anh nhìn về phía Chiêm Ngọc, trong ánh mắt mang theo ý tứ muốn khích rõ ràng.

Chiêm Ngọc chạm tầm mắt anh, cảm thấy có chút buồn cười, phối hợp vỗ nhẹ vài cái, nói: "So vừa rồi tốt hơn, tiết tấu hơi chậm lại, chậm lại sẽ càng tốt hơn."

"Được."

Thẩm Tùng An nghe lời, lại diễn tấu một lần, sau khi chấm dứt lại lần nữa nhìn về phía Chiêm Ngọc.

Chiêm Ngọc suy nghĩ một chút, đứng bên cạnh anh, ý bảo anh nhìn ngón tay mình đặt trên âm, chậm rãi kéo: "Hẳn là như vậy......"

Re

-re

-la

-la..................

Giai điệu vang lên bên tai, tầm mắt Thẩm Tùng An dừng trên ngón tay Chiêm Ngọc.

Ngón tay cậu thon dài trắng nõn, móng tay chỉnh tề sạch sẽ, lòng bàn tay vì kéo âm, làm móng tay hiện lên vết đỏ anh đào nhợt nhạt, trông rất đẹp mắt.

Lòng bàn tay Thẩm Tùng An hơi nắm hờ, phảng phất như muốn nắm lấy bàn tay trắng nõn của đối phương.

Động tác Chiêm Ngọc kéo thành thạo, lực đạo không dư thừa chút nào.

Khoảng cách hai người gần, khi giai điệu vui sướng lanh lảnh vang lên, Thẩm Tùng An thậm chí có thể ngửi mùi hương dầu gội đầu nhàn nhạt trên đầu Chiêm Ngọc, mát lạnh, sạch sẽ, giống như hương vị của cậu làm người ta thoải mái.

Mùi hương vương vấn quang mũi, trong lúc lơ đãng Thẩm Tùng An thất thần, tầm mắt từ ngón tay Chiêm Ngọc chuyển qua đỉnh đầu, chậm rãi dừng lại ở vành tai.

Vành tai Chiêm Ngọc nhỏ lại tinh xảo, thoạt nhìn mềm mại, làm người ta có xúc động muốn sờ.

Thẩm Tùng An cũng như vậy.

Anh nhìn chằm chằm vành tai trắng nõn tinh xảo đến nhập thần, không ngăn được cảm xúc muốn chạm vào nó, thậm chí còn muốn hôn hôn.

Đối mặt người mình thích, vô số tình yêu lâu dài cháy trong lồng ngực, không dấu diếm muốn thể hiện hết ra, anh nguyện thần phục thanh niên ôn nhuận nhu hòa.

Anh không phải không muốn cùng nam nhân có được Chiêm Ngọc tranh cao thấp, mà là thời điểm gặp Chiêm Ngọc, anh chậm một bước.

Chiêm Ngọc kéo đàn, Thẩm Tùng An so với cậu cao hơn không ít, cũng không chú ý đến ánh mắt của anh, bỏ lỡ tình cảm nồng nàn đầy khắc chế trong ánh mắt anh.

Một người dạy vô cùng nghiêm túc, một người lại nghe đến thất thần.

Chiêm Ngọc kết thúc khúc, đối Thẩm Tùng An nói: "Giống như vậy, Thẩm ca anh thử lại một lần."

Thẩm Tùng An vừa rồi căn bản không xem cậu dạy, một lần mà qua là điều khó thể thực hiện, Chiêm Ngọc cũng không nóng nảy, bảo anh từ từ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!