Chiêm thị, rạp hát lớn Arthur.
Trong 1s chân bước vào cửa WC của
Chiêm Ngọc ngừng lại, cùng một nam sĩ (*) từ bên trong đi ra chạm mắt.
(*) Ý tôn trọng khi không biết người đó có gia đình hay người yêu chưa.
Trong ánh mắt kinh diễm lại mang theo hỗn loạn kinh dị của đối phương, lúc này Chiêm Ngọc nghĩ đến quần áo nữ mặc trên người mình, không thể không xoay người vòng qua WC nữ bên cạnh.
Làm một người đàn ông, mặc quần áo nữ làm Chiêm Ngọc không khoẻ, nội tâm thấy thẹn, nếu có thể, cậu tình nguyện kìm nén.
Nhưng lúc ăn cơm trưa uống hai ly nước trái cây, thế nên lúc đi xem phim lại nhịn một hồi lâu, giờ thật sự không nhịn được.
Cũng may lúc này WC nữ tầng bốn không có người, làm cậu dễ chịu đôi chút, cũng không thất lễ đối nữ sĩ (*) tiến vào.
(*)Ý tôn trọng khi không biết người đó có gia đình hay người yêu chưa.
Vào WC, cậu vào phòng đầu tiên, nhanh chóng đóng cửa lại, tính toán nhân lúc không có người nhanh giải quyết xong rồi chạy lấy người.
Nhưng mà không như mong muốn, thời điểm cậu đi WC xong kéo khoá quần, bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận tiếng bước chân hỗn độn, phòng bên cạnh bị đẩy ra rồi đóng lại, sau đó truyền đến âm thanh ái muội của nữ nhân cùng với tiếng cọ xát khi cởi quần áo........ Không phải chứ, trong WC nữ cũng có thể gặp loại tình huống này?
Tai Chiêm Ngọc có hơi nóng, rõ ràng người khác ở nhà vệ sinh công cộng làm sự tình bất nhã, ngược lại cậu thấy ngượng ngùng thay.
Cậu cũng không định ở lại nghe góc tường, chỉ nghĩ nhanh rời nơi xấu hổ này, chẳng qua âm thanh truyền đến ngay sau đó lại làm tay đụng then cửa của cậu ngừng lại, cả người cứng đờ.
"Xoay lại, nằm bò."
Thanh âm nam hơi trầm quen thuộc xuyên qua tấm ngăn truyền đến, Chiêm Ngọc quay đầu, không dám tin tưởng mà nhìn chằm chằm tấm ngăn màu trắng.
"Nguyên lai Vệ thích tư thế này......A! Anh nhẹ chút!"
Nữ nhân kinh hô một tiếng sau đó là tiếng đánh vào tấm ngăn, giống như bị người đè ở cửa buồng vệ sinh.
Nam nhân không lên tiếng, nữ nhân nhẹ giọng oán trách vài câu, hờn dỗi nói: "...... Anh sao mà mỗi lần đều không hôn môi em?"
"Ít nói nhảm."
Nam nhân cảnh cáo một câu, nữ nhân khẽ hừ một tiếng, thanh âm oán giận dần mất, nhưng thanh âm thở dốc lại vang lên.
Chiêm Ngọc không phải đứa nhỏ cái gì cũng không biết, không cần nghĩ cũng biết hai người làm gì. Cậu nhìn chằm chằm tấm ngăn, như thể có thể xuyên qua nó nhìn nữ nhân, cùng nam nhân sau nữ nhân.
Thông qua cuộc nói chuyện của hai người, cậu thậm chí có thể tưởng tượng tư thế nam nhân ấn nữ nhân ở trên cánh cửa. Nhưng này với cậu mà nói cũng không phải trọng điểm, làm cậu để ý là xưng hô trong miệng nữ nhân.
—— Vệ tổng.
Nếu nói âm thanh có thể nhận sai, như vậy Chiêm Ngọc nghe được hai chữ "Vệ tổng"càng xác định phòng bên chính là người bên gối —— Vệ Thu Dung.
Huống chi cậu cùng Vệ Thu Dung quen biết mười mấy năm, ở bên nhau ba năm, sao có thể nhận sai thanh âm đối phương? Đừng nói thanh âm ngày thường nói chuyện, ngay cả tiếng thở dốc khi đối phương làm tình cậu đều quen thuộc.
Mỗi lần hai người dây dưa, thanh âm đối phương ở bên tai thấp suyễn luôn vô cùng gợi cảm.
Mà nay nghe bên kia truyền đến nữ nhân □□ cùng Vệ Thu Dung thấp suyễn, Chiêm Ngọc lại cảm thấy dạ dày quay cuồng, buồn nôn.
"Ân a...... Vệ...... Ngô!"
Nữ nhân yêu kiều rên rỉ đột nhiên gián đoạn, như bị người bịt miệng.
Vệ Thu Dung ở phương diện làm tình tương đối bá đạo, Chiêm Ngọc có thể tưởng tượng được hắn duỗi tay từ phía sau qua che miệng nữ nhân, một bên va chạm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!