Hứa Bạch nhanh chóng tẩy rửa sạch sẽ, không tới mười phút đã ra khỏi phòng tắm. Quần áo là Khương Sinh đem tới cho cậu, thay đồ xong cậu vội vàng xuống lầu đã thấy Phó Tây Đường ngồi một mình ở sofa xem TV.
"Phó tiên sinh." Hứa Bạch không nghĩ hôm nay sẽ gặp anh nhiều lần đến vậy.
"Trợ lý của cậu bị Diệp Viễn Tâm kéo ra ngoài mua đồ rồi." Phó Tây Đường nói.
"Đều đi hết rồi?" Hèn chi không còn ai ở đây.
Phó Tây Đường gật đầu, "Ngồi"
Hứa Bạch là người thích ứng nhanh với mọi hoàn cảnh, tự nhiên thoải mái ngồi xuống, được một lúc sau cậu mới phát hiện trên bàn trà trước mặt đang đặt một tách cà phê vẫn còn tỏa hơi nóng. Trên mặt còn vẽ hoa, vẽ ——
- bạch xà sinh động như thật.
"Cái này….. cho tôi ạ?" Hứa Bạch hỏi.
"Một muỗng sữa, một muỗng đường." Phó Tây Đường đáp.
Đây đúng là khẩu vị của cậu thật, chứ không phải dùng để cười nhạo tài nghệ vẽ hoa của cậu đâu nhỉ? Hứa Bạch bình tĩnh nghĩ ngợi.
Hứa Bạch yên lặng bưng cà phê lên uống, ánh mắt liếc về hướng Phó Tây Đường. Tuy Đại lão bản hôm nay vẫn mang khí tràng làm người ta muốn quỳ gọi ba ba nhưng cả người dường như thả lỏng hơn rất nhiều, hai chân bắt chéo, tư thế bưng cà phê hơi lười biếng.
Anh thả lỏng, Hứa Bạch cũng thả lỏng theo, lười biếng số 02 lập tức online.
Ai ngờ cậu vừa thả lỏng, Phó Tây Đường đã quay đầu qua nói: "Đi lau tóc, trong ngăn kéo phòng vệ sinh có khăn lông."
Thật ra Hứa Bạch đã lau rồi, nhưng chỉ là tùy tiện xoa xoa vài cái, lúc này lại có giọt nước nhỏ xuống. Khách nghe theo chủ, cậu đáp lời rồi đi tìm khăn lông. Ai ngờ khi cậu cầm khăn quay lại phòng khách, mới ngồi xuống TV đã vang lên âm thanh quen thuộc.
"Yêu ~ ngọt quá đi."
Mẹ nó.
Là quảng cáo kem ốc quế của cậu.
Hứa Bạch ngẩng đầu lên xem, trong TV là hình ảnh đặc tả cậu 360 độ không góc chết. Trong khung cảnh dưới táng hoa anh đào lãng mạn, cậu nhẹ nhàng cắn một ngụm kem ốc quế, còn chớp chớp mắt với người xem.
Lúc quay quảng cáo đạo diễn nói cái chớp mắt này chắc chắn sẽ hạ gục muôn vàn thiếu nữ, nhưng lúc này Hứa Bạch lại cảm thấy mình như đang bị xét xử công khai.
Phó tiên sinh bên cạnh bình tĩnh nhấp cà phê, không tỏ vẻ gì.
Hứa Bạch nhẹ nhàng thở ra, ngay sau đó TV lại phát "Yêu~ Ngọt quá đi". Rốt cuộc công ty kem ốc quế đã đập bao nhiêu tiền vào quảng cáo vậy hả? Hứa Bạch vừa lau tóc vừa xem, ồ, đối phương tài trợ độc quyền một chương trình.
Đúng là rất có tiền.
Cũng đồng nghĩa là suốt một giờ kế tiếp Hứa Bạch phải ở trong "Yêu ~ Ngọt quá đi." này.
Hứa Bạch dùng khăn lông che đầu, hai tay cách khăn lông chống cằm, lỗ tai hơi nóng lên. Giờ cậu mới cảm thấy trời sinh xinh đẹp cũng là một loại tội lỗi.
Phó Tây Đường liếc mắt về phía cậu, nhìn bộ dáng cậu đau đầu nhức óc, bỗng cảm thấy cậu bạn nhỏ này cũng hơi thú vị.
Thời gian lặng lẽ trôi, cuốn mất tâm trạng thẹn thùng của Hứa Bạch, bản tính lười biếng từ trong xương cốt của vị ảnh đế này lại chui ra. Lúc Diệp Viễn Tâm và Khương Sinh, A Yên vội vã mang đồ từ bên ngoài về, nhìn thấy chính là cảnh Phó Tây Đường và Hứa Bạch một trái một phái ngồi trên sofa xem gameshow, không khí tương đối hài hòa.
Tựa như đại lão gia thanh quý và đứa nhỏ sống trong nhung lụa của ông ta, còn bọn họ là ba chân sai vặt.
Diệp Viễn Tâm và A Yên đồng thời cảm thấy Hứa Bạch đúng là một ảnh đế có triển vọng, cậu ở chung với Cữu lão gia/ tiên sinh ở tới tự nhiên như vậy!
Không khí không có gì là không hài hòa!
Nhân tài!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!