Hứa Bạch, vị đệ nhất ảnh đế vượt khỏi phạm vi chủng tộc của nhân yêu hai giới, giờ khắc này đang đứng giữa đoàn phim tự hỏi yêu sinh.
Mười phút trước, cậu diễn xong một cảnh, sau đó đi qua chỗ bức tường phủ kín dây thường xuân đằng kia chuẩn bị nghỉ ngơi, bỗng nhiên cảm giác có người vỗ lưng mình một cái.
Cậu quay đầu lại, đằng sau không có ai, chuyện này hơi rợn người. Sau đó Hứa Bạch phát hiện một nhánh dây thường xuân cuốn một viên kẹo màu hồng phấn lặng lẽ vươn tới đưa cho cậu.
Nó thấy Hứa Bạch không nhúc nhích, bèn chọc chọc một chút.
Hứa Bạch vẫn bất động, nó lại chọc một cái, chọc, chọc, chọc, chọc, chọc, kiên trì không dứt.
Hứa Bạch nhận lấy kẹo, nhỏ giọng nói: "……… Cảm ơn."
Hiện tại Hứa Bạch đang rơi vào trầm tư, trợ lý Khương Sinh nghe cậu kể lại xong cũng rơi vào trầm tư. Một lát sau, hai người đồng thời ngồi xuống, lấy di động mở nhóm chat "Quân đoàn Hoa Quả Sơn".
Knoxville ngày mai: Tôi cảm thấy hình như ở cách vách ai cũng biết thân phận yêu quái của tôi cả.
Chu Tử Nghị: Có người ở cách vách sao?
Knoxville ngày mai: …
Củ gừng tươi mới: Sao lại đưa kẹo cho anh Hứa nhỉ?
Chu Tử Nghị: Không phải cậu cũng là yêu quái thực vật sao? Cậu đoán xem đám dây thường xuân kia nghĩ gì?
Yêu giới phân chia thành yêu quái động vật và thực vật, giống như nhân loại phân chia Văn – Lý vậy.
Củ gừng tươi mới: Sao em biết được chứ?
Chu Tử Nghị: Bởi vậy mới nói, các cậu định mở kênh nông nghiệp hả, nuôi heo có gì hay! Các cậu muốn đổi nghề hả? Tự xem lại châm ngôn nghề nghiệp của mình đi!
Knoxville ngày mai: Heo chọc giận gì anh?
Củ gừng tươi mới: Hai ngày nay chưa cho heo ăn, tại phải trồng cây đó, ôi cái cây kia quả nào quả nấy từng mảng xanh mượt.
Chu Tử Nghị: Xanh mượt đó là ruộng lúa, cảm ơn.
Chu Tử Nghị: Hai cậu đổi chủ đề được chưa?
Knoxville ngày mai: Kỳ thật Đại lão bản cũng rất tốt, sắc đẹp áp đảo toàn công ty, lễ nghi nghiêm cẩn, vừa khiêm tốn lại có tiền.
Chu Tử Nghị: Ồ, xem ra cậu đánh giá anh ta rất cao, tính làm bạn với anh ta hay gì?
Knoxville ngày mai: Đừng tục tằng như vậy, cảm ơn.
Gõ xong tin nhắn, Hứa Bạch xem lại lịch sử trò chuyện bên trên, lại nhìn viên kẹo trong lòng bàn tay, bỗng như bừng tỉnh ngộ. Thực ra bọn họ đâu cần nghĩ đông nghĩ tây, như việc cậu đưa cơm trưa cho A Yên hay Đại lão bản đưa lại cho cậu một chén chè đều như nhau cả thôi, chỉ là những hành động xã giao thông thường.
Quan trọng là sống tử tế hòa đồng, không làm điều xấu, Đại lão bản ở cách vách cũng có làm sao?
Trên đời nào có nhiều việc rắc rối đến vậy, toàn là tự mình dọa mình.
Hứa Bạch xé giấy gói đem kẹo nhét vào miệng, quay đầu về phía dây thường xuân phất phất tay —– cảm ơn.
Dây thường xuân vẫy vẫy lá cây đáp lại. Xem đi, hết thảy đều đơn giản mà.
Vào giữa trưa, mùi hương đồ ăn thơm ngon làm người ta không thể kìm lòng từ nhà bên thổi qua từng đợt, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách phim trường.
Lúc này vừa đúng mười một giờ rưỡi, Diêu Yểu đang đối diễn với Hứa Bạch, ngửi được mùi hương kia lập tức không chịu nổi, bụng thì thầm kêu lên, Hứa Bạch nuốt lại lời thoại trong nháy mắt.
Mặt Diêu Yểu nổi lên một tầng đỏ thẳm, cô là thể chất dễ mập, mỗi ngày đều không dám ăn no, lúc này đã đói tới ngực dán vào lưng, không còn khống chế được dạ dày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!