Hứa Bạch hoàn toàn không biết những chuyện diễn ra ở cách vách, vẫn chuyên tâm đóng phim. Cảnh quay hiện tại là kịch một vai của cậu.
Tương ứng trong phim là vào ngày thứ ba kể từ khi câu chuyện bắt đầu. Thẩm Thanh Thư bị những sự việc bí ẩn làm cho cực kỳ bối rối, như rơi vào mê cung. Y không nghĩ ra được, không biết nên giãi bày với ai, thậm chí y không biết đám người đến nhà thăm hỏi kia là người thực sự sống ở thời không này hay cũng như y ngược dòng thời gian sống lại?
Một mình y rảo bước trong vườn hoa không một bóng người, nhìn dây thường xuân giăng kín mặt tường, suy nghĩ xuất thần.
Đoạn diễn này dài đến ba phút. Tuy hậu kỳ cắt nối biên tập sẽ thêm vào các loại viễn cảnh và hồi tưởng, nhưng hiện tại chỉ có một mình Hứa Bạch đứng ở đó, không có lời thoại, thậm chí không có bất cứ động tác gì.
Đây vốn là một đoạn rất khó diễn, nhưng cậu bỗng dưng nhớ tới Phó Tây Đường. Ngày đó Hứa Bạch lần đầu gặp Phó Tây Đường, anh cũng đi đến vị trí này đứng ngẩng đầu nhìn căn nhà đến xuất thần, tựa như đang hoài niệm điều gì.
Đúng vậy, là hoài niệm.
Thẩm Thanh Thư hẳn cũng hoài niệm về trước kia, người thân của y từng sống trong căn nhà này, lưu lại cho y rất nhiều hồi ức tốt đẹp. Nhưng giờ phút này bên trong trống rỗng, không giống như từng có người sinh sống ở đây.
Y vẫn nhìn căn nhà ở đằng kia, chậm rãi nhắm hai mắt lại, tựa như đang phát họa bộ dáng của nó trong đầu. Hốc mắt chậm rãi có chút ướt át, ngón tay rũ bên người hơi hơi nhúc nhích, như là nhớ tới một khúc đồng dao, nhẹ nhàng đánh nhịp.
Trước kia là như thế nào? Đồng dao lại từ đâu đến? Không có ai biết. Nhưng người xem dường như có thể cảm thụ được tất cả.
Trước màn ảnh, Diêu Chương cùng mọi người trong đoàn phim đều giảm nhẹ âm thanh, từ từ, chậm rãi nhìn hình ảnh thu từ ống kính, Hứa Bạch trong vai Thẩm Thanh Thư bỗng nhiên buông lỏng hai tay ngã lên mặt cỏ mềm mại.
Y lại mở mắt ra, nhìn bầu trời xanh lam trên đỉnh đầu, thở phào một hơi thật dài thật nhẹ nhõm.
Cuối cùng, y cũng nhớ được tình huống ngày mình chết, nhịn không được vươn tay lên không trung, ý đồ bắt lấy chiếc máy bay bay ngang đỉnh đầu.
Ánh nắng lọt qua kẽ tay, y híp híp mắt theo bản năng, ánh mắt bỗng nhiên thoáng nhìn qua căn nhà cách vách. Trên lầu hai có một sân phơi nho nhỏ, hình như nơi ấy có một bóng người.
Hửm? Ai ở đằng kia nhìn y nhỉ?
Hứa Bạch diễn xuất theo bản năng, cũng may lúc này Diêu Chương lớn tiếng hô: "Qua!"
Hứa Bạch vội vàng ngồi dậy, chưa kịp cảm nhận vui sướng đã quay đầu nhìn về hướng cách vách, nhưng trên sân phơi đã không còn ai. Cậu vừa phủi cỏ lá trên người vừa suy nghĩ —– chẳng lẽ là Đại lão bản kia sao?
Bỏ đi, suy nghĩ nhiều vậy làm gì?
Hứa Bạch lắc đầu, nhanh chóng đem đoạn nhạc đệm này vứt khỏi đầu, xoay qua thảo luận với Diêu Chương về cảnh quay vừa rồi.
Ở bên kia, Phó Tây Đường bưng cà phê từ sân phơi đi vào phòng, không nhanh không chậm xuống cầu thang. Tới trước phòng bếp, anh nhìn thoáng qua đồng hồ treo trên tường —– Ba giờ chiều, vừa đúng thời gian.
Anh vào bếp mở nắp nồi ra, mùi thơm liền xông lên mũi.
Nhẹ nhàng khuấy chiếc muôi cán dài, anh cầm khay gỗ bên cạnh lên, đóa hoa trắng trên khay tự động giãn ra, biến thành một miếng khăn vuông đặt trên khay.
Anh để khay xuống, xòe tay ra, dây thường xuân như có ý thức từ cửa sổ vươn vào, ngoan ngoãn cuối lấy chén dĩa đưa tới tay anh.
Anh nhìn mớ chén dĩa kia, mày nhăn lại một cái nhẹ đến không thể phát hiện ra vết nhăn, hỏi: "Ngươi rửa tay chưa?"
Dây thường xuân tức khắc khẩn trương dựng thành một đường thẳng tắp, lá cây cũng dựng thẳng cả lên, vừa nhìn đã biết là chưa rửa.
"Rửa." Phó Tây Đường nói.
Dây thường xuân ngoan ngoãn cuốn chén dĩa trở về, mở van xả nước ra tắm rửa cho chính mình và mớ chén dĩa. Rửa sạch xong còn thực thông minh dùng khăn lông lau rồi mới lần nữa đưa tới tay Phó Tây Đường.
Phó Tây Đường sờ sờ mầm của nó, nó như thẹn thùng mà trốn ra ngoài cửa sổ, lặng lẽ thò một ngọn dây vào thăm dò.
Trong bếp, Phó Tây Đường đem chè hạt sen nấm tuyết trong nồi múc ra chén sứ màu trắng tinh xảo, tay áo thoáng cuốn lên, để lộ một đoạn cổ tay trắng nõn.
Đầu ngón tay của anh chỉ nhẹ nhàng xẹt qua trên chén, lập tức có vài cánh hoa từ ngón tay rơi ra, điểm tô trên bề mặt.
A Yên nhô đầu vào cửa phòng bếp hỏi: "Tiên sinh, ngài đang làm gì thế, thơm quá!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!