Cuối cùng Hứa Bạch vẫn hóa về nguyên hình, bị Phó Tây Đường vớt lên từ trong nước. Tiếc là con rắn cậu đã thành niên rồi, bản thể rất lớn, không thể quấn lên tay Phó tiên sinh làm nũng được.
Hứa Bạch bèn lắc lắc đuôi thoát khỏi tay Phó Tây Đường, thi triển kỹ năng bơi nhanh như bay.
Cậu còn đang khỏa thân đó!
Phó Tây Đường mỉm cười, yên lặng theo cậu tới chỗ lùm cây khuất trong góc. Chỗ đó có một gốc cổ thụ lớn. Hứa Bạch liền trốn sau cây biến thành người, vừa tìm quần áo giấu ở đó để thay, vừa cẩn thận ló đầu khỏi thân cây dặn dò: "Phó tiên sinh canh gác giúp em nhá."
Lỡ như bị người khác nhìn thấy, anh danh một đời khó giữ được. Đầu đề hôm sau, không, tâm điểm nóng hổi trên internet tối nay sẽ biến thành
Phó Tây Đường dựa lưng vào thân cây, trở tay xoa xoa đầu cậu.
Hứa Bạch lại lầu bầu một câu, cảm thấy Phó Tây Đường luôn xem cậu là trẻ con mà dỗ dành. Gió đêm quét qua, trên người rét lạnh căm căm, cậu nào còn sức nghĩ đông nghĩ tây, vội vàng cầm khăn lông lau khô người, lẹ làng xỏ quần vào.
Khúc dưới đã chỉn chu, cậu liền cầm chiếc áo thun chuẩn bị tròng lên người. Nhưng chỉ mới xỏ tay vào tay áo, Phó Tây Đường bỗng một bước vọt vào, đẩy cậu đè lên thân cây.
Hứa Bạch mở to hai mắt, không biết Phó Tây Đường muốn làm gì với cậu giữa đêm hôm mịt mờ trong rừng cây vắng vẻ như vầy ——– em nói cho anh biết, anh đừng làm như vậy, anh mà làm như vậy em rất có khả năng sẽ khuất phục đó!
Bàn tay Phó Tây Đường lót trên lưng Hứa Bạch, tránh vỏ cây cọ xước vai cậu, tay khác đè trên môi, "Suỵt, có người tới."
Hứa Bạch nhất thời cảnh giác, cứ như vậy bị Phó Tây Đường giam giữ lại, thở mạnh cũng không dám, e sợ người qua đường phát hiện gian
-tình của ảnh đế sau gốc cổ thụ.
Tiếng bước chân nhỏ vụn vang lên mơ hồ như thể đá cuội bị giẫm lạo rạo. Một nam một nữ cười nói từ đằng xa đi tới, vừa đi vừa đùa giỡn, nghe thì có vẻ là một cặp đôi trẻ tình cảm rất tốt.
Hứa Bạch càng không dám động đậy. Tuy nói cậu có thể dùng thủ thuật che mắt giấu đi khuôn mặt thật, nhưng quần áo cậu còn chưa mặc đàng hoàng, nếu bị bắt gặp thì ngượng ngùng xấu hổ lắm.
Mấy hôm trước đâu xảy ra chuyện gì, hôm nay vừa gặp Phó tiên sinh lại có chuyện.
Ánh mắt Hứa Bạch nhìn Phó Tây Đường có chút u oán. Cố tình hai người lại dựa sát vào nhau, nghe được cả tiếng hô hấp, chút u oán này dưới ánh nhìn chăm chú của Phó Tây Đường, chậm rãi thay hương đổi vị.
Lỗ tai Hứa Bạch lại bắt đầu ửng đỏ, tế bào trên khắp cơ thể đều bị hấp dẫn bởi hơi thở trên người Phó Tây Đường, rất nhanh đã không còn nghe được tiếng chân của đôi tình nhân kia.
Đúng lúc này Phó Tây Đường bỗng ấn gáy Hứa Bạch để cậu vùi đầu lên vai mình.
Hứa Bạch không rõ nguyên do, vẫn đang nghi hoặc, liền nghe cô gái trong cặp đôi vừa rồi ngạc nhiên hô lên nho nhỏ, "Anh coi kìa, hình như bên kia có người………."
"Em đừng nhìn, trốn ở góc đen thui như vậy, chắc chắn là đang gì gì đó, chậc chậc………."
"Ấy, anh đừng có nói ra thế!"
"Ha ha ha ha đi thôi, mau đi thôi."
Hai người cười đi xa, lỗ tai Hứa Bạch đỏ lên như nhuộm lớp chu sa.
Tay Phó Tây Đường lại trở nên không thành thật, phảng phất như muốn chứng thực lời nói của cặp đôi kia, ngón tay nhéo vành tai nóng hổi của Hứa Bạch, cúi đầu đè cậu lên thân cây mà hôn.
Đáng thương cho chiếc áo thun trong tay Hứa Bạch bị vò nhăn nhúm cả, đến giờ cũng chưa được mặc lên.
Hứa Bạch bị chọc tới bốc hỏa, không còn biết thẹn hay không thẹn, duỗi tay ôm cổ Phó Tây Đường, mặc bản thân thích gì đòi nấy.
Cái hôn này của Phó Tây Đường không giống trước nay. Trong dĩ vãng, anh luôn mang chút khắc chế. Mà lúc này đây tình ý mãnh liệt lại như sóng biển ập lên người Hứa Bạch, động tác của anh hơi chút vội vàng, dường như có chút điên cuồng mơ hồ.
Hết thảy mê loạn tựa như thủy triều, dâng lên dồn dập, thối lui cũng nhanh.
Phó Tây Đường bỗng buông Hứa Bạch ra, áp trán vào trán cậu, cũng không tiến thêm bước nào nữa.
Hứa Bạch nghi hoặc trợn mắt nhìn anh, thân mình giật giật, không cẩn thận đụng phải một chỗ lửa nóng. Cả người cậu hơi cứng lại, lỗ tai đỏ tưng bừng, ậm ừ không nói chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!