Phó Tây Đường nhướng mày đọc tin nhắn từ Khư Lê. Tuy anh cởi mở tiếp thu sự vật mới, chưa bị thời đại internet bỏ xa, nhưng chỉ trong một giới hạn nhất định mà thôi. Những loạn chiến trên mạng vừa hay nằm ngoài tầm hiểu biết của bậc bô lão như anh.
Phó Tây Đường ngẩng đầu, xuyên qua cửa sổ phòng sách nhìn Hứa Bạch đang đóng phim trên sân phơi sát vách.
Hôm nay cậu quay một phân đoạn cực kỳ quan trọng gọi là .
Thẩm Thanh Thư lại bắt đầu bò lên nóc nhà, y khát khao được ngắm nhìn bầu trời. Nhân vật này luôn luôn có một sự chấp nhất khó hiểu với không trung.
Thẩm Thanh Thư thở hồng hộc bò lên từng chút, thầy y cũng hổn hển chống gậy đuổi theo sau, hết sức nôn nóng tìm kiếm bóng dáng y.
Thẩm Thanh Thư không kêu thầy, cũng không cố tình trốn tránh, y chỉ nhẹ nhàng ngồi trên nóc nhà, đôi chân thả rơi xuống mái hiên, lẳng lặng dùng một loại ánh mắt chưa từng có nghiền ngẫm kỹ người thầy này của mình.
Tỉnh ngộ giữa bão tố, y không ngừng chắp vá chuyện cũ, lột bỏ những hào quang từ lăng kính y vốn luôn dùng để nhìn thầy, dần dần bóc ra một người càng càng rõ ràng, máu thịt chân thực.
"Thanh Thư!"
"Thanh Thư!"
Ông lão liên tục gọi tên Thẩm Thanh Thư. Nhưng Thẩm Thanh Thư hiện giờ không đơn thuần cho rằng đó là lo lắng cho y. Y vẫn không đáp lời, thẳng tới khi đối phương cảm nhận được tầm mắt của Thẩm Thanh Thư, bỗng nhiên quay đầu ——–
Ông nhìn Thẩm Thanh Thư ngồi vắt vẻo trên mái hiên như một đứa nhỏ bướng bỉnh.
Tim ông đánh thịch từng nhịp.
"Thanh Thư, sao con ngồi ở đó, nguy hiểm quá, xuống mau lên" Ông miễn cưỡng tươi cười, tựa như trước kia đối đãi với Thẩm Thanh Thư, vươn đôi tay tiều tụy lại ấm áp về phía y.
Thẩm Thanh Thư lại lắc đầu, "Chỗ này an toàn lắm, thầy à, thầy nói có phải không? Ta mà tới chỗ ngài mới là không an toàn"
Tươi cười của ông lão hơi cứng đờ, "Sao mà thế được."
"Thầy à, là ngài dạy dỗ ta, ngài thường khen ta trời sinh thông tuệ. Nếu ta không đoán ra được, chẳng phải hổ thẹn với kỳ vọng của ngài sao." Cho đến giờ, Thẩm Thanh Thư vẫn tôn kính gọi đối phương là "Ngài". Đây là thầy y, đối với nhiều năm được dốc ông dòng dạy bảo, y không bỏ được lòng cảm kích.
Gương mặt bình thản của ông chậm rãi lạnh đi, như một khúc gỗ sẫm màu tối tăm vô cảm, không nổi lên được vẻ tức giận đang sôi trào trong mình.
Thẩm Thanh Thư khó hiểu hỏi: "Từ khi nào ngài trở nên như vậy?"
Ông lão hỏi lại y: "Các người không biết sao?"
Thầy nói "Các người", Thẩm Thanh Thư biết hai chữ này bao gồm y và cha y, còn có rất rất nhiều người bị ông lợi dụng.
Nhớ tới rất nhiều gương mặt hoặc ôn hòa hoặc cương nghị, Thẩm Thanh Thư bỗng đứng bật dậy, lấy tư thái từ trên cao nhìn xuống khóa chặt hình dáng ông, cảm xúc kích động nói: "Ta biết, ta đương nhiên biết! Thầy vì con của thầy, cảm thấy chúng ta, hay cũng là cả quốc gia này có lỗi với con thầy. Cho nên thầy muốn báo thù cho y, đúng không?! Thầy cảm thấy là chúng ta hại thầy người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, hại thầy lẻ loi hiu quạnh, đúng không?!"
Thầy chưa bao giờ thấy qua học trò Thẩm Thanh Thư của mình xúc động tới vậy, đến độ khiến ông bỗng có cảm giác bị mạo phạm. Nặng nề nện quải trượng nặng nề nện xuống mặt đất, ông lên giọng chất vấn: "Chẳng lẽ còn không phải?"
Thẩm Thanh Thư bị câu hỏi nhẹ nhàng mang vẻ đương nhiên này đánh nát chút ảo tưởng cuối cùng, y hít sâu đáp: "Con của thầy, là một tên hán, gian. Ta có thể lặp lại trăm lần, y chín là hán, gian."
"Ngươi đừng ngậm máu phun người!" Ông lão như bị giẫm phải đuôi, cực độ giận dữ.
"Thầy à, chẳng lẽ thầy thực sự không biết một chút nào sao?" Thanh âm Thẩm Thanh Thư càng thêm bình tĩnh, y nhìn ông từ từ vẩn đục hai mắt, nói: "Thầy dạy nhiều học trò như vậy, đọc nhiều sách như vậy, hiểu được rất nhiều đạo lý, chẳng lẽ thực sự không hề nhìn ra được con của mình, y đến tột cùng là dạng người gì hay sao?"
"Từng ấy năm y ở bên ngoài, có từng về thăm thầy lấy một lần?"
"Lời y nói ra, có từng thực hiện được một hai?"
"Cha ta sợ thầy khổ sở, sợ thầy không chịu đựng nổi, ngàn khổ vạn hạnh đưa thi thể y từ xa trở về, lừa thầy rằng y vì nước hy sinh thân mình. Y làm ít nhiều chuyện táng tận lương tâm thầy đâu hay. Có bao nhiêu người vỗ tay vui mừng vì y bị xử tử thầy đâu nhìn thấy. Thầy chỉ chịu biết con trai ngoan của mình bị giết, bị ngược đãi, vết thương đầy mình.
Là chúng ta lừa thầy, toàn thế giới đều phản bội thầy!"
Một tầng che chắn cuối cùng bị xé xuống kéo thêm khối máu thịt bê bết đi theo. Ông lão nhịn không được run rẩy, tay cầm quải trượng run run, "Câm mồm, ngươi câm mồm!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!