Buổi tối đầu hạ, nơi cửa kính nửa mở, gió đêm phe phẩy mành lụa trắng tựa cái như chạm khẽ mềm mại giữa tình nhân.
Thanh niên ngồi bên cửa sổ hơi hơi nghiêng đầu chú tâm vào quyển sách, mành lụa mỏng chốc chốc lại đảo qua bờ vai cậu, cậu hẵng còn nhập tâm đắm chìm trong thế giới của mình.
Bỗng dưng, một cơn gió thoảng qua nhẹ nhàng nâng mành lụa che khuất tầm mắt cậu.
Cậu chàng như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, ngoái đầu nhìn lại, ảnh ngược vầng trăng treo cao giữa nền trời thăm thẳm in vào đôi mắt sáng trong.
Phó Tây Đường tạm đặt cho bức tranh trước mắt này là .
Mà giờ khắc này trong lòng Hứa Bạch lại biên đôi dòng khác ——— gió đêm thổi tung hết cả đầu tóc, cái giá của trang bức yêu không hề nhỏ. (Giả vờ, cố tình ra vẻ)
Một chân cậu co lại đặt lên ghế, tận trách diễn hình tượng nam thanh niên văn nghệ cô đơn trong đêm hạ. Đương nhiên, so với hình tượng của cậu thì cũng không khác bao nhiêu, chỉ là so ra thì cậu lười nhác hơn một chút, cũng không cô độc tới như vậy.
Hứa Bạch có niềm tin vững chắc, trên thế giới này nếu có thứ thắng được cô độc, đó chính là lười.
Nghĩ nghĩ, Hứa Bạch thật sự thất thần, nhìn trời đêm như đi vào cõi thần tiên.
Bỗng nhiên, "Kẽo kẹt" một tiếng, cửa bị đóng lại. Gió ngừng thổi, mành lụa cũng yên tĩnh không lay động.
Hứa Bạch thu hồi tầm mắt, nhìn Phó Tây Đường đã đứng trước mặt, đưa một ngón tay khẽ chạm lên mặt cậu, "Mặt cậu quá lạnh"
Một cái chạm nhẹ chỉ chớp mắt đã qua.
Hứa Bạch theo bản năng sờ sờ mặt mình hỏi lại: "Có à?"
Phó Tây Đường không đáp.
Hứa Bạch lại ngửa đầu hỏi anh: "Phó tiên sinh ơi, đêm mai là tiệc tất niên của Tứ Hải, anh có đến không?"
"Ngày mai tôi định tới thăm Thương Tứ" Phó Tây Đường hỏi một đằng trả lời một nẻo.
"À, như vậy sao" Hứa Bạch cam chịu sự thật anh không có ý định đi. Nếu anh tới chỗ Thương Tứ, chắc chắc có liên quan tới chuyện hạt giống hoa, so sánh với nhau, tiệc tất niên tự nhiên không đáng nhắc tới.
Huống chi Phó tiên sinh cũng không mấy yêu thích náo nhiệt.
"Ngày mai tôi không về ăn cơm chiều, nhưng đảm bảo sẽ về trước giờ đóng cửa" Hứa Bạch tươi cười đảm bảo với Phó Tây Đường, quay đầu nhìn đồng hồ rồi đứng dậy về phòng đi ngủ.
Kết quả vừa cúi đầu —— sao chỉ còn một chiếc dép vậy?
Vừa nãy cậu gác chân lên ghế, tất nhiên không mang dép, nhưng giờ dép chạy đâu rồi?
Hứa Bạch ngẩn người, nhìn quanh một vòng cũng không tìm thấy. Thế là Phó Tây Đường khom lưng, lấy chiếc dép lê bị mất ra từ dưới ghế dựa.
Anh vẫn giữ nguyên tư thế quỳ một gối như vậy, "Xỏ vào đi"
Hứa Bạch nhân lúc Phó Tây Đường không chú ý nheo nheo mắt lại —— anh cố ý phải không? Chắc chắn là cố ý rồi?
Tới phòng sách nhiều ngày như vậy, Hứa Bạch có loại ảo giác tâm trạng mình như cưỡi mây lướt gió. Coca trong lòng không ngừng tách tách sủi bọt, hơi gas thoát ra hết, chỉ còn lại dư vị ngọt ngào.
Rõ ràng là cậu cố tình tới trêu chọc Phó Tây Đường, kết quả trêu người không thành lại còn bị ghẹo lại.
Thí dụ như khi Phó Tây Đường tự tay mài dũa linh kiện, Hứa Bạch kìm nén không nổi thò lại gần xem cho kỹ, ngẫu nhiên vàit lần, anh sẽ để Hứa Bạch ngồi vào chỗ của mình, cầm tay dạy cậu làm.
Đầu ngón tay bọn họ nhẹ nhàng đụng vào nhau, Hứa Bạch bối rối, có khi không cẩn thận lại cọ trúng ngực anh. Cứ như mấy thiếu niên thanh xuân phơi phới đùa giỡn với nhau, trong lúc lơ đãng cách áo sơ mi, chạm vào làn da đối phương.
Nhiệt độ không khí tăng cao, bao nhiêu gió ùa vào cửa sổ cũng không tản nhiệt nổi.
"Ba ba ba ba……" Bốn phía như nổi lên mùi hương nhàn nhạt, Tựa mùi hương thấp thoáng mà mê hoặc vào khoảnh khắc rượu được rót ra chạm vào thành ly thủy tinh. Lại tựa muôn sắc cánh hoa xoay tròn trong làn nước tản ra hương nồng nàn mà thanh nhã.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!