Khách đến nhà là Hồ Đào nữ sĩ vừa từ châu Phi trở về. Đi cùng còn có hộ hoa sứ giả của cô, vại dấm lẳng lơ nhất yêu giới Khư Lê. A Yên dẫn bọn họ lên sân phơi, Hồ Đào ngồi xuống đối diện Phó Tây Đường, Khư Lê lại dựa thẳng vào lan can, ôm cánh tay điệu bộ như đại gia, tính tình vẫn thúi quắc như cũ.
Phó Tây Đường và Hồ Đào quá quen rồi cũng chẳng muốn trách, hai người ăn ý làm lơ anh ta, khiến Khư Lê tức giận một bụng. Còn mấy đứa nhãi ranh kia, biết cha mẹ tới, vậy mà cũng không chạy qua mừng, còn đu trên người dây thường xuân em, nhìn trộm Hứa Bạch ở cách vách.
Tức chết thằng cha này rồi.
"Tiên sinh, chúng ta tìm kiếm khắp nơi, tiếc là vẫn chưa lần ra tung tích. Năm đó thương lái buôn hoa xác thực có đi châu Phi. Ta tìm con cháu của y, nhưng hình như đồ vật không còn ở chỗ họ nữa." Hồ Đào giải thích.
Nghe vậy, Phó Tây Đường im lặng vài giây: "Y kết hôn?"
Hồ Đào gật đầu, "Phải, y rời khỏi Trung Quốc khi còn trẻ, cũng một chờ đợi đến năm bốn mươi sáu tuổi, sau đó cưới một cô gái địa phương, cuối cùng sinh một cậu con trai. Mệnh y dài, sống đến chín mươi hai tuổi……."
Phó Tây Đường giơ tay, ý bảo Hồ Đào không cần nói thêm nữa. Anh không có hứng thú gì với cuộc đời người nọ, cho dù bọn họ từng có chút liên hệ với chuyện cũ.
"Lần này vất vả cho cô rồi, còn một mảnh nhỏ cuối cùng, tôi sẽ tìm Thương Tứ hỗ trợ, đừng lo" Phó Tây Đường liếc mắt nhìn về phía cách vách, "Tối nay ở lại ăn cơm đi."
"Được" Hồ Đào cười đồng ý, "Vừa hay ta cũng có đem quà cho Hứa Bạch."
Vừa dứt câu, Khư Lê đã cự nự, "Sao anh không biết em còn mua quà cho cậu ta vậy?"
Hồ Đào nhướng mày, "Không phải anh muốn nhận người ta làm con nuôi sao?"
"Ách…." Khư Lê khựng lại.
Phó Tây Đường ngước mắt, bình tĩnh nhìn Khư Lê, "Con nuôi?"
Khư Lê trợn trắng mắt, "Rồi sao, ta cũng đâu bắt anh quỳ xuống kêu ta ba ba!"
"Tuổi tác của anh, làm ông nội của cậu ấy vẫn còn dư" Phó Tây Đường trần thuật.
Khư Lê tức chết rồi, bởi thế mới nói anh không thích Phó Tây Đường, trong miệng tên này không có nổi một lời hay! Không có! Never! None! Loại không có phẩm vị này nên chết đuối ở Thái Bình Dương, theo chân yêu quái bạch tuộc làm gay.
"Anh còn già hơn ta, còn muốn dụ dỗ người ta? Ồ~~~"
A Yên nhô đầu vào cửa sân phơi, nội tâm tung bay mấy làn đạn ——
- Giằng co giằng co! Lại giằng co! Tiên sinh tiến lên! Vả mặt chết anh ta!
Chỉ thấy Phó Tây Đường ung dung khép sách lại, đặt lên khăn trải bàn màu trắng trên bàn trà, chậm rãi ngước mắt, "Đó là ta có bản lĩnh."
"Không biết xấu hổ!" Khư Lê quả thực chưa bao giờ gặp qua người mặt dày vô sỉ như vậy, quay đầu nhìn về phía vợ mình, lại thấy vợ mình mang vẻ mặt ủng hộ hết mình, hơn nữa còn có chút cảm động.
Cảm động cái quái gì.
Khư Lê thật không hiểu nổi tâm tình của vợ mình. Nhưng đàn ông tốt không làm nghịch ý vợ, anh ta đành xuôi theo.
Anh ta lại bại trận, bại cho một người đàn ông có bản lĩnh.
Hôm nay Hứa Bạch không quay đêm, chạng vạng đã trở lại nhà số 10. Nhìn thấy khách khứa trong nhà, cậu vội vàng hỗ trợ tiếp đãi. Nhưng Phó Tây Đường sao có thể để cậu bưng trà rót nước, chỉ kêu cậu qua nói chuyện phiếm với Hồ Đào.
Hồ Đào nhiệt tình hào sảng, Hứa Bạch hiền hòa hào phóng, hai người chỉ gặp qua một lần, nhưng ngồi lại với nhau cũng không bỡ ngỡ.
Hồ Đào tặng cậu một túi hạt cà phê, "Chị mang về từ châu Phi, hương vị rất đặc biệt."
"Cho tôi?" Hứa Bạch bất ngờ vui mừng lại hơi nghi hoặc. Cậu chỉ gặp Hồ Đào một lần, cô lại đặc biệt mua quà kỷ niệm về cho câu, chẳng lẽ là xem mình và Phó tiên sinh là một đôi?
Bằng quan hệ giữa cô ấy và Phó tiên sinh, hẳn sẽ không lầm tin những lời đồn đãi.
Đương nhiên, hiện tại Hứa Bạch cũng không cố tình gạn hỏi rõ ràng. Một hiểu lầm đẹp đẽ như vậy, thế gian này rất rất rất rất nhiều câu chuyện tình yêu, không phải đều bắt đầu từ hiểu lầm sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!