Chương 32: Trong Sách

Hứa Bạch đuổi theo xe kéo qua ba con phố, mới bắt kịp A Yên ngay bên hồ Bắc Hải. Cậu buồn bực thở phì phò, không thể phủ nhận một yêu thanh niên trai tráng là cậu đây, thế mà không chạy lại tay kéo xe A Yên.

Yên đại ca không hổ là Yên đại ca, nếu đi làm phu xe thật, chắc chắn sẽ là một tay đua kiệt xuất.

Nhưng Hứa Bạch đã tính sót một chuyện, A Yên của lúc này chưa quen biết cậu. Nhìn A Yên đậu xe ven hồ, bỗng nhiên tiến tới trước mặt, hai tay khoanh trước ngực, không khách khí chất vấn cậu "vì sao đuổi theo bọn họ", Hứa Bạch không biết nên giải thích thế nào.

"Tôi……." Ngập ngừng mấy giây, cậu mới trả lời: "Đúng rồi, tôi là đọc giả trung thành của Bắc Hải tiên sinh, đặc biệt thích sách của anh ấy."

"Thật sao?" A Yên nhìn Hứa Bạch từ trên xuống dưới, ánh mắt ngập tràn không tín nhiệm, "Ta cảnh cáo cậu, cậu đừng chơi trò bịp bợm với ông đây, nếu không ông cho cậu tiền mất tật mang!"

"Tôi thật sự không có." Hứa Bạch đảm bảo nhiều lần, cũng đọc ra được mấy đoạn kinh điển trong một quyển sách khác của Bắc Hải tiên sinh, mới làm A Yên bớt chút cảnh giác. Hiện tại bọn họ đang ở trong thế giới của , vậy hẳn là chưa được xuất bản.

Hứa Bạch lần đầu nhìn thấy A Yên trong bộ dáng lạ lẫm thế này, lạnh lùng, khốc liệt, tràn ngập đề phòng, thậm chí có lúc còn tản ra uy nghiêm nhàn nhạt.

Nhưng nghĩ lại sự đặc thù của niên đại này, Hứa Bạch cảm thấy như vậy cũng hợp lý.

Đây không phải thời buổi hòa bình tự do, nói đi là xách ba lô lên là đi, cũng không phải xã hội internet một hai câu là thêm wechat, ở nơi này dù giữa ban ngày ban mặt ngay trên đường cái thì vẫn tiềm tàng đủ loại nguy hiểm.

Kể cả khi yêu quái lợi hại hơn gấp trăm lần so với người thường, cũng chưa đảm bảo chắc chắc tồn tại nổi trong thời buổi loạn thế.

Đúng lúc này, Hứa Bạch nhìn xe kéo trống không, giật mình hoảng sợ, "Bắc Hải tiên sinh đâu rồi?"

A Yên bỗng quay đầu, thấy thế lập tức lao đi, vừa tìm kiếm vừa gọi to, "Bắc Hải tiên sinh? Bắc Hải tiên sinh!"

A Yên căng thẳng quá mức, Hứa Bạch cũng bị cảm nhiễm mà khẩn trương hỗ trợ tìm kiếm. Cậu thậm chí còn xem trong nước, rất sợ người rớt xuống hồ.

Chung quanh hồ có rất nhiều người. A Yên tìm nơi nơi, nhìn tới hoa cả mắt cũng không thấy, càng thêm lo lắng.

"Bắc Hải tiên sinh? Bắc Hải….. Nhị đại gia!"

"Đây!" Tiếng đáp lại vang lên từ nơi xa.

A Yên đen mặt, kêu tên thì không trả lời, một hai phải kêu nhị đại gia mới chịu, cái tật xấu gì không biết. Nhưng chửi thầm thì chửi thầm, người lại nhanh như chớp chạy qua, bắt lấy cánh tay Nhị đại gia không buông.

"Nhị đại gia, sao anh lại một mình chạy tới đây, làm ta tìm muốn chết." A Yên nói.

Phó Bắc Hải ngượng ngùng cười cười, đôi mắt lại liếc qua ngắm nghía xâu hồ lô ngào đường bên cạnh. Người bán hàng rong cười cười mời chào, "Vị đại gia này, ngài dùng thử một cây đi?"

Thời điểm Hứa Bạch đuổi tới, Phó ∙ Nhị đại gia ∙ Bắc Hải một thân áo dài xanh trắng, khí chất nho nhã đang kéo ống tay áo A Yên, như con nít quấn lấy người lớn đòi mua kẹo. Nhưng rõ ràng anh mới là người lớn, bề ngoài A Yên lại là thiếu niên, thế mà thân phận hai người cứ như bị hoán đổi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của A Yên nhăn tít lại, "Tiên sinh nói anh không được ăn kẹo nữa."

Phó Bắc Hải nghe vậy thì hơi mất mát, sau đó lại cười rộ lên, trông mong mà nhìn A Yên, "Ta mua về cho anh trai ăn."

"Vậy cũng được, không cho ngài ăn vụng, cũng không cho phép một mình chạy trốn như vừa rồi, biết chưa?" A Yên nói.

Phó Bắc Hải gật đầu liên tục, "Biết biết, ta đâu phải trẻ con."

Lúc này A Yên mới nhượng bộ, mua một xâu kẹo hồ lô. Phó Bắc Hải còn nghiêm túc chọn lựa nửa ngày, cuối cùng tuyển ra một xâu to tròn bóng loáng, xinh đẹp ngon mắt nhất cầm trong tay.

"Không được ăn vụng nga." A Yên dặn dò lần nữa.

"Biết biết." Phó Bắc Hải vui tươi hớn hở, bây giờ mặc kệ A Yên nói gì anh cũng đồng ý hết.

Hứa Bạch đứng một bên nhìn, do dự có nên lên tiếng chào hỏi ——

- cậu cảm thấy trạng thái của Bắc Hải tiên sinh có gì đó không đúng, rõ ràng anh nên giống như Phó tiên sinh có được dung nhan bất lão, nhưng anh lại già đi. Tuy bề ngoài lão hóa, nhưng lại giống như một đứa nhỏ không chịu lớn.

A Yên không để ý Hứa Bạch, nắm tay Phó Bắc Hải thẳng tiến đến bên hồ. Hai người chậm rì rì đi dọc bờ hồ, Hứa Bạch cách một khoảng theo chân bọn họ, nhìn từ xa xa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!