Hứa Bạch mang theo bảy anh em hồ lô lên xe Diệp Viễn Tâm, băng qua hơn nửa thành phố tới đại học ở ngoại ô. Hứa Bạch từng học ở đây, nên cũng quen thuộc đường sá, nhìn cây ngô đồng đằng trước, trong đầu bỗng lóe lên, cũng đã đoán được mục đích của chuyến đi này.
"Chúng ta đi phòng đọc yêu quái ở phố Đông à?"
"Đúng vậy, cậu biết hả?" Diệp Viễn Tâm hỏi.
"Yêu giới không ai không biết phòng đọc yêu quái, vị ở đó, là lão đại của Yêu giới." Hứa Bạch đáp.
Diệp Viễn Tâm ngạc nhiên, "Hả, vậy là lớn hơn cả Cửu lão gia?"
Hứa Bạch: "Có lẽ, chưa nghe nói còn ai lớn hơn anh ta."
Nghe vậy, trái tim nhỏ bé của Diệp Viễn Tâm run rẩy. Cửu lão gia nhà anh đã đủ đáng sợ rồi, giờ anh còn phải tới chỗ người còn khủng khiếp hơn Cửu lão gia, khác nào kêu anh nạp mạng?
Khi xe ngừng ở cửa sau của phòng đọc, Diệp Viễn Tâm sống chết không chịu xuống xe, "Cậu vào một mình đi, Cửu lão gia cũng không kêu tôi đi chung. Cậu là yêu quái, chắc chắn sẽ có tiếng nói chung với lão đại."
Hứa Bạch: "……… Phó tiên sinh không ở trỏng hả?"
Diệp Viễn Tâm nhướng mày: "Tôi nói Cửu lão gia về hồi nào?"
"Vậy Phó tiên sinh kêu tôi tới đây làm gì?"
"Sao tôi biết được, Cửu lão gia chỉ nói đây là nhà bạn, kêu tôi đưa cậu tới. Tóm lại nếu Cửu lão gia kêu cậu tới, chắc chắn sẽ không có nguy hiểm, tôi chỉ là người thường, không theo cậu vào trong đâu."
Cũng không phải Diệp Viễn Tâm nhát gan, anh ta tình nguyện sống hồ đồ một chút, ở thế giới nhân loại của mình tận tình hưởng thụ cuộc sống ngợp trong vàng son. Còn thế giới yêu quái kia ra sao, anh hoàn toàn không có ý định tìm tòi nghiên cứu.
Cửu lão gia của anh là Phó Tây Đường, chỉ có vậy.
Đôi lúc anh cũng suy nghĩ, có phải Cửu lão gia thích điểm này của anh nên mới giao nhiều sản nghiệp vào tay anh như thế.
Diệp Viễn Tâm đã nói vậy, Hứa Bạch cũng không ép anh. Cậu vốn muốn hỏi Phó tiên sinh lý do, nhưng tin nhắn gửi đi mãi không thấy tăm hơi, nửa ngày cũng chưa có hồi âm.
Không còn cách nào, Hứa Bạch đành một mình vào trong.
Hứa Bạch ở Bắc Kinh ngần ấy năm, lại chưa lần nào đặt chân tới phòng đọc này. Thật ra khi Chu Tử Nghị xây dựng quan hệ khắp nơi, đã từng mua giúp cậu một bộ tây trang sát bên đấy.
Nghe nói ông chủ hiệu may và chủ nhân của phòng đọc là một đôi, cả hai đều là nam.
Nên mới nói ngay cả lão đại cũng làm gay, làm sao trách tiểu yêu quái như Hứa Bạch cong thành nhang muỗi được.
Chủ nhân của phòng đọc tên Thương Tứ, người đời gọi anh là Tứ gia, ngoại hiệu Đại ma vương.
Dù sao cũng là lần đầu tiên tới cửa gặp nhân vật lợi hại như vậy, Hứa Bạch sửa sang ngoại hình lại một chút, hít sâu một hơi. Đương lúc cậu muốn gõ cửa, cánh cửa gỗ điêu khắc hoa văn cổ xưa trước mặt tự động mở ra.
"Pi?" Anh em hồ lô kêu lên.
Cùng lúc đó, hai giọng nói đồng thanh vang lên "Hoan nghênh tới chơi". Thanh âm kia mềm mại đáng yêu, nghe như trẻ con chưa cai sữa.
Hứa Bạch cúi đầu nhìn, chỉ thấy hai đứa nhỏ mập mạp chỉ lớn bằng nắm tay một trái một phải đứng ở cửa ngửa mặt nhìn cậu, một đứa mặc áo đen, một đứa mặc áo trắng, trên đỉnh đầu buộc củ tỏi.
"Chào hai em." Hứa Bạch khom lưng chào hỏi.
"Chào anh nha!" Hai nhóc mập mạp nói chuyện luôn đồng thanh, "Vào nhanh đi, chủ nhân nhà ta đang ở bên trong đợi anh đó."
Hứa Bạch ôm bảy anh em hồ lô theo chân bọn họ vào trong. Xuyên qua những kệ sách ở mặt tiền phòng đọc tới hành lang, lọt vào tầm mắt là một khoảng sân nhỏ có hoa có hồ nước, còn có giàn nho tím và một cái xích đu.
Thương Tứ đang ở trong phòng khách đợi cậu. Hứa Bạch bước vào, một người đàn ông trông còn cao lớn hơn Phó tiên sinh mặc một bộ áo mỏng tay rộng màu đỏ, không hề có hình tượng duỗi thẳng chân nằm lười trên sofa, hành vi có chút khí thế phóng đãng. Trong tay anh ta còn cầm một ly hồng trà đào, chống cằm xem TV phát chương trình ———
- phim ngôn tình cẩu huyết lúc tám giờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!