Chương 25: Tin Đồn

Giờ phút này, Hứa Bạch đứng trước căn nhà số 10 phố Bắc, chuẩn bị gõ cửa đi vào. Cậu thề tuyệt đối không phải vì tò mò lai lịch của cô gái kia nên mới qua đây.

Vốn dĩ cậu sắp tan tầm, vốn dĩ phải về nhà nha.

Mà giờ cậu đang ở đây.

Mơ hồ nghe được tiếng trò chuyện ở bên trong, Hứa Bạch kiềm chế không gõ cửa. Cậu nghe được thanh âm Phó Tây Đường, Phó tiên sinh hiện đang tiếp khách, cậu đi vào quấy rầy thì có vẻ không ổn lắm.

Hứa Bạch bèn ngồi ở hành lang dưới hiên nhà.

Chẳng bao lâu sau, Hứa Bạch cảm giác có người vỗ vai mình, quay đầu nhìn lại, dây thường xuân em đã từ mái hiên rũ xuống, mầm nhọn đối diện cậu.

Nó hỏi: Anh đang làm gì đó?

Hứa Bạch nâng quai hàm: "Đang tự hỏi yêu sinh."

Mắt mắt là mặt trời xế tà như lửa cháy, nắng chiều thiêu đỏ nửa không trung.

Dây thường xuân em quấn lên cây cột bên cạnh, tò tò nhìn Hứa Bạch thăm dò, lại khoa tay múa chân: Vậy anh nghĩ ra chưa?

Hứa Bạch: "Đâu dễ có đáp án như vậy, hơn nữa những người nói lời này, thật ra trong đầu cũng chưa nghĩ được gì. Thí dụ như tôi vừa rồi chỉ là nghĩ vì sao mặt trời lại màu đỏ."

Dây thường xuân em: Vì sao dạ?

Hứa Bạch: "Vì mặt trời là quả cầu lửa."

Dây thường xuân em: Vũ trụ có một cái hỏa tinh nhỉ? Nó là mặt trời à?

Hứa Bạch: "Không phải, mặt trời lớn hơn hỏa tinh. Hỏa tinh đại khái là thời điểm Hậu Nghệ bắn hạ mặt trời, bắn ra một cái hỏa tinh."

Nói xong, Hứa Bạch bị chính mình thuyết phục. Giải thích kỳ diệu này, sao trước giờ cậu không nghĩ tới nhỉ? Có điều dùng góc độ thần thoại để giải thích vấn đề khoa học, cậu cũng tự thấy mình rất huyền diệu.

Thái dương vì sao có màu đỏ, đại khái cũng giống như vì sao bạch xà lại màu trắng, vân vân. Ước chừng cũng chỉ có người cực điểm nhàm chán, mới hỏi ra những câu như vậy.

"Cậu biết vị khách trong nhà không?" Hứa Bạch chuyển đề tài mười phần đột ngột.

Dây thường xuân em: Biết chứ.

Hứa Bạch: "Ai thế?"

Dây thường xuân em: Hồ tam tiểu thư, là bạn của tiên sinh.

Hứa Bạch: "Bạn tốt hả….."

Dây thường xuân em gật đầu: Trước kia bọn họ luôn đánh bài với nhau ở quán trà nhỏ.

Hả? Quán trà nhỏ? Đánh bài?

Hứa Bạch bỗng thấy lời này hơi quen tai, giống như đã từng nghe ở đâu rồi. Cẩn thận nghĩ lại mới nhớ là buổi tối đó Phó Tây Đường từng nói với Ảnh yêu Khư Lê.

Như vậy nghĩa là cô gái kia cũng là yêu quái, nhưng vừa rồi Hứa Bạch không cảm nhận được yêu khí trên người cô.

Hứa Bạch nghĩ nghĩ, "Hồ tam tiểu thư trước kia cũng thường xuyên tới nhà làm khách sao?"

Dây thường xuân em: Đúng vậy, cô ấy tới nhiều nhất. Bọn họ thiếu chút nữa đã kết hồn rồi.

Hứa Bạch bất ngờ đứng lên, "Cái gì?! Kết hôn?!"

Dây thường xuân em bị cậu làm cho hoảng sợ, lá cây run cả lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!