Nửa tháng sau, Hứa Bạch vào đoàn phim.
Bộ phim có chủ đầu tư là công ty giải trí Tứ Hải, mọi thứ đều được tiến hành thuận lợi. Phim trường ngay tại Bắc Kinh, cách nhà Hứa Bạch cũng không xa lắm, cậu không cần phải thu dọn hành lý hay di chuyển đường dài, thật sự rất tiện lợi.
Hôm nay cậu theo đạo diễn Diêu tới làm quen với địa điểm quay chính. Chu Tử Nghị còn đang bận bịu công việc khác, chỉ có trợ lý Khương Sinh đi cùng cậu.
Đến nơi, Hứa Bạch vừa nhìn biển số nhà đã cảm thấy thật trùng hợp.
Số 09 phố Bắc, chỉ khác tên bộ phim một từ, không thể không nói đây quả thật là duyên phận. Hứa Bạch mang theo tâm tình vui vẻ bước vào sân, ánh mắt bị khóa cứng bởi một căn nhà cũ kiểu Tây kết hợp hài hòa vài chi tiết mang phong cách Trung Hoa đặc trưng, dây thường xuân màu xanh đậm bò khắp mặt tường phía Bắc, dây leo vươn ra không trung uốn lượn tạo thành một đóa hoa mướt mát, điểm tô cho bức tường cũ kỹ in hằn dấu vết tháng năm, vừa có một loại thú vị lạ lùng lại thêm chút nhã ý.
Chỉ cần bao nhiêu đây thôi Hứa Bạch đã biết tòa nhà này khớp với miêu tả của kịch bản đến tám chín phần mười.
Trong sân vườn nho nhỏ trồng rất nhiều hải đường đương mùa nở rộ, mặt cỏ xanh mướt cũng được xử lý chỉnh tề. Xuyên qua cửa sổ đóng kín, tất cả bày trí trong phòng đều toát lên hương vị của thời đại trước.
Đám người tập trung trong nhà, đi đi lại lại, đoàn phim đang tranh thủ thời gian để bố trí trường quay.
Trợ lý sản xuất nhìn thấy Hứa Bạch thì ân cần đón cậu vào trong. Diêu Chương ngàn dặn vạn dò nhân viên công tác bày biện từng vật phẩm nhỏ, chỉ sợ sơ ý va chạm phải.
Hứa Bạch lúc này mới phát hiện nhân viên công tác nào cũng đều đổi qua mang giầy đi trong nhà, đến cả Diêu Chương cũng vậy.
Trợ lý sản xuất chỉ chỉ lên trần nhà giải thích: "Cấp trên yêu cầu. Đây là nhà cổ, rất có giá trị, nhưng không có người quét dọn thường xuyên, bây giờ ngày nào cũng nhiều người ra vào như vầy dễ dậm dơ sàn nhà. Anh Hứa coi chỗ đó kìa, những điều khoản quy định được ghi rõ ràng dán ở đó: bắt buộc phải đổi giầy khi vào nhà, cấm xả rác, đồ đạc trong nhà cầm lên để xuống nhẹ nhàng.
Nghe nói chủ của căn nhà này lai lịch không nhỏ, đạo diễn cũng vất vả lắm mới mượn được chỗ này để quay."
Hứa Bạch nhìn đằng sau cánh cửa, quả thật có một tờ giấy dán ở đó, cậu quay đầu lại nói với trợ lý của mình: "Tiểu Khương, cậu đi tìm hai đôi dép đi, chúng ta mỗi người một đôi."
Trợ lý sản xuất vội vàng cản lại: "Anh Hứa thì không cần vậy ạ. Anh là nam chính, mỗi ngày quay chụp gì cũng chỉ lòng vòng ở đây không ra ngoài nhiều, không cần đổi giầy giống tụi em đâu."
"Hôm nay thì chưa phải mà, còn chưa bắt đầu quay." Hứa Bạch mỉm cười.
Nhìn thấy Diêu Chương đi qua bên đây, trợ lý sản xuất cũng không tiếp tục câu chuyện này nữa.
Không ngờ sáng hôm sau trong lúc hóa trang, Hứa Bạch lại nghe vài thợ trang điểm bàn tán chủ đề này.
Không phải Hứa Bạch cố ý nghe lén, chỉ là thính lực của yêu quái tốt hơn người bình thường rất nhiều. Trong góc đằng kia, mấy cô thợ trang điểm vừa sửa sang lại đồ đạc vừa tán chuyện với nhau, các cô ấy tưởng mình nhỏ giọng lắm rồi, đâu ngờ đều truyền hết vào tai Hứa Bạch không sót một câu.
"Nè nè, mấy cô biết căn nhà này của ai không? Đại lão bản Tứ Hải đó!"
"Diệp thiếu hả? Nghe nói chủ đầu tư lớn cho bộ này của tụi mình là Tứ Hải Giải Trí, ông chủ của Hứa ảnh đế đó."
"Tui thấy Hứa ảnh đế với Diệp Đại thiếu mới xứng đôi, chứ Cố Tri là không được rồi…"
"Các cô đừng nói bừa, không phải Diệp Đại thiếu đâu."
"Không phải Diệp Đại thiếu? Vậy chứ ai?"
"Mình không rõ nhưng không phải Diệp Đại thiếu từng chính miệng nói ra à? Ông chủ của Tứ Hải Giải Trí là người khác, còn anh ấy chỉ làm việc cho người ta thôi."
"Có thể khiến Diệp Đại thiếu làm việc cho mình, Đại lão bản sau màn này đúng là trâu bò mà…"
Sau đó, các cô bắt đầu suy diễn đủ kiểu, nháy mắt đã biên soạn ra vô số chuyện xưa giới thượng lưu.
Dù không quan tâm đến những việc các cô nói, nhưng Hứa Bạch cũng biết một chút. Kể từ năm trước cậu đã mua một ít cổ phiếu của Tứ Hải Giải Trí, công ty cho cậu một chút phúc lợi, giờ cậu cũng tiếp xúc được một số tin tức từ cấp cao.
Theo cậu biết thì Đại lão bản kia luôn sống ở nước ngoài, cũng chưa từng đến công ty. Ngoại trừ Diệp Đại thiếu chắc không ai biết người kia tên họ là gì, hình dáng ra sao.
Nói gì thì nói, đoàn phim vẫn tiếp tục hoạt động như thường.
Trong câu chuyện của "Đường số 09 phố Bắc", nhân vật chính là một vị thiếu gia trong gia tộc lớn, y học cao hiểu rộng, kiến thức uyên bác. Y là người yêu nước, có một lòng nhiệt huyết căng tràn, thường xuyên đăng bài phát biểu trên báo chí, còn tham gia vào nhóm thanh niên tiến bộ thành lập Tây Đình thi xã – cộng đồng để những người cứu nước giao lưu với nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!