Chương 19: Nói Chuyện Phiếm

"Sao cậu bán đứng tôi?" Hứa Bạch dựa cửa sổ chất vấn dây thường xuân em.

Dây thường xuân em loạng choạng lá cây, cực lực biện bạch. Để Hứa Bạch hiểu càng rõ ý mình, nó dùng dây leo tạo thành một đám chữ hoặc hình vẽ cho cậu xem.

Hứa Bạch híp mắt nhìn nửa ngày, "Cậu nói Phó tiên sinh đang tắm rửa?"

Dây thường xuân em gật đầu mãnh liệt.

"Dáng người tiên sinh rất đẹp nhỉ?

Dây thường xuân em tiếp tục gật đầu mãnh liệt.

Ai da mình suy nghĩ cái gì vậy?

Hứa Bạch gãi gãi đầu, tự mình bình tĩnh lại, một tay chống lên bàn bên cửa sổ ngồi xuống. Cậu tùy ý dựa vào cửa, cầm di dộng tiếp tục nghĩ xem trả lời Phó Tây Đường thế nào.

Cậu quá chuyên chú, không nhìn thấy dây thường xuân em lại dáo dác lấm la lấm lét rời đi, bò tới trước cửa sổ phòng Phó Tây Đường.

Phó Tây Đường ngồi trên ghế đọc , lần nữa lật sách ra, anh phát hiện Hứa Bạch dường như không chịu thua mà viết lời bình mới bên cạnh cái của anh.

Đại khái cậu không nghĩ tới quyển sách này sẽ về tay Phó Tây Đường lần thứ hai.

Thí dụ như, cậu tỏ vẻ trách móc với việc Phó Tây Đường nói cậu kén ăn. Cậu cho rằng trên đời không tồn tại người không kén ăn, nếu có thì thực quá đáng sợ.

Tới đồ ăn cũng không chọn thì nhân sinh còn gì đáng theo đuổi.

Lại thí dụ như, bày tỏ oán giận sâu sắc đối với việc Phó Tây Đường sửa lỗi chính tả của cậu. Đó là sai lầm tuổi thơ, qua thời gian đã thay đổi, hành vi Phó Tây Đường ở sai thời điểm, phê phán sự kiện đã thành quá khứ kia, là không đúng.

Bởi vì Hứa Bạch, đã quang vinh lấy được văn bằng đại học.

Chữ viết mới cũ lần lượt xuất hiện trên trang sách, chiếm cứ hết chỗ trống. Bây giờ Hứa Bạch đã viết tốt hơn rồi, chữ cũng như người, từng nét bút nước chảy mây trôi, mấy dấu móc cũng hợp lệ mà lộ ra vẻ lười biếng. Qua thời gian, vẫn có chút góc cạnh.

Phó Tây Đường ngẩng đầu, dây thường xuân em ra sức khoa tay múa chân —— Hứa Bạch ngồi bên cửa sổ, trông có vẻ phiền não.

Thanh niên Hứa Bạch phiền não, vì chuyện gì đây?

Cậu không biết nên trả lời tấm ảnh Phó Tây Đường gửi thế nào, cậu cảm thấy quan hệ giữa bọn họ hơi phức tạp rồi. Idol và fan boy? Ông chủ và nhân viên? Hay là bọn bắt cóc ác độc và người bị hại?

Hứa Bạch hòa nhập vào xã hội loài người nhiều năm, tổng kết ra một tuyệt chiêu thực dụng cực kỳ ———

- lúc anh không biết nói tiếp với người khác thế nào, cứ gửi meme.

Suy xét tới tuổi của Phó Tây Đường và trình độ sử dụng thiết bị công nghệ hiện đại của anh, Hứa Bạch gửi một meme chuyên dụng cho người tuổi trung niên ——- [buổi tối gió mát trăng thanh, tôi gửi lời hỏi thăm. jpg]

Hứa Bạch run tay gửi đi, ngẫm lại thấy cũng không sao, hết sức bình tĩnh thêm vào một câu: Tôi chỉ muốn chúc anh tối mát mẻ, Phó tiên sinh.

Phó Tây Đường đọc hai tin nhắn wechat, mặt không biểu cảm ngước mắt nhìn dây thường xuân em.

Nó lấy thế sét đánh không kịp bưng tai lanh trí nhảy tới cửa sổ bên Hứa Bạch nhìn cậu một chút, rồi lướt như bay trên tường trở lại bên phía Phó Tây Đường, nói với anh: Tiên sinh, Hứa Bạch nằm dài ra bàn, còn đung đưa chân.

Ảnh đế siêu lười, có thể nằm tuyệt đối không ngồi.

Kéo hộc bàn ra, bên trong có thịt khô Hứa Bạch để sẵn. Do mẹ cậu gửi tới, tự tay phơi khô, dai muốn gãy răng. Đối với người cần khống chế cân nặng như Hứa Bạch, cái này có công dụng như nghiến răng bổng.

Phó tiên sinh đã hồi âm nhanh chóng.

Hứa Bạch tinh thần rung lên, thấy được meme chính mình trong khung chat. Hầy, cậu biết fan của mình, dù là fan chân chính hay anti fan đều lấy cậu ra làm rất nhiều meme. Hầy, mấy cái meme này phủ sóng rộng ghê.

Nếu một bộ meme cũng không có, thuyết minh anh không hề nổi tiếng chút nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!