Trên đầu tường ngăn giữa số 09 và số 10 phố Bắc, anh em nhà dây thường xuân lại tán chuyện linh tinh.
Em trai: Tối qua ảnh đế nấu mì gói bị tiên sinh bắt gặp, mì gói ăn ngon lắm ư?
Anh trai: Chắc là ngon.
Em trai: Tiên sinh còn làm trứng lòng đào cho cậu ấy, lần trước đại ca A Yên cũng muốn ăn, tiên sinh nấu cho ảnh một chén canh bế môn.
Anh trai: Ha. Ha.
Em trai: Hình như tiên sinh có chút tưởng niệm Bắc Hải tiên sinh.
Anh trai: Là tiên sinh quá cố nhà anh.
Em trai: Vậy ư.
Anh trai: Ừ.
Ý chỉ từ chối.
…..
Hứa Bạch phát hiện gần đây cửa sổ phòng sách nhà bên vẫn luôn mở, đôi khi cậu ngẩng đầu còn bắt gặp bóng dáng Phó Tây Đường đang đọc sách hoặc bưng cà phê tựa vào cửa.
Đại lão bản đang giám sát đấy à?
Lại xong một cảnh quay, Khương Sinh nhanh tay đưa ba toong cho Hứa Bạch. Cậu chống gậy nhảy cóc tới ghế nghỉ của mình, sau đó ngưỡng đầu, chuyển qua nhìn về nhà cách vách.
Cửa sổ không còn ai.
"Anh Hứa đang nhìn gì vậy?" Khương Sinh tò mò hỏi.
"Không có gì." Hứa Bạch cười cười, thoáng lau mồ hôi, uống một ngụm nước lớn. Thời tiết ngày càng nóng, Thẩm Thanh Thư dù ở nhà cũng mặc áo cài nút đến tận cùng, bí muốn ngất.
Ở nơi Hứa Bạch không thấy được, giờ khắc này Phó Tây Đường đã ngồi xuống sân phơi. Ga giường hôm nay A Yên giặt sạch phơi trên cao, một mảng trắng theo gió bay rồi bay nha, khi thì lộ ra Phó Tây Đường đang ở một góc sân.
Anh ngồi trên ghế dựa màu trắng, trước mặt đặt một bàn trà nhỏ, hôm nay là trà bánh kiểu Anh phối hợp trà sữa và bánh ngọt quả phỉ. Bánh kem chỉ xắn một góc nhỏ, Phó Tây Đường thảnh thơi nhàn hạ tựa lưng vào ghế ngồi, áo sơ mi vải đay rộng thùng thình màu trắng phối với quần dài màu đen, ống tay áo mềm mại, đung đưa theo gió. Hai chân anh bắt chéo, quyển sách để mở trên đùi. Khi thì lật một trang, khi thì dừng lại dùng bút máy ghi chú.
Loại quả có họ hàng với hạt dẻ.
Bỗng có tiếng đọc thơ vang lên từ cách vách.
"Lá cây chúng ta đều vang tiếng hòa ca cùng mưa gió. Ngươi là ai đây, sao mãi lặng yên?"
"Ta chỉ là một đóa hoa thôi."
Giọng của thanh niên du dương, chất chứa ưu tư, dẫn tới Phó Tây Đường nhịn không được phải dừng bút lần thứ hai nhìn sang bên đó. Hứa Bạch còn đang luyện tập, không ngừng điều chỉnh cảm xúc, sau đó khiêm tốn tiếp thu ý kiến Diêu Chương chỉ dẫn.
Thẩm Thanh Thư ở trong phim có một tình tiết đọc thơ, nhưng thực xấu hổ là cảnh này chỉ có mình cậu diễn. Nói cách khác, một mình cậu phải đọc thơ cho không khí, lại là kịch một vai.
Đây không phải trên lớp học đọc diễn cảm, cũng không phải rất nhiều thanh niên tiến bộ tụ tập với nhau dõng dạc hùng hồn xướng lên, Hứa Bạch cảm thấy nếu mình không nắm bắt đúng trạng thái, đến khi phim công chiếu, khán giả ở rạp sẽ cầm lòng không đậu mà cười ra tiếng.
Không, đâu cần đợi tới công chiếu, Diêu Chương đã chẻ cậu ra làm đôi trước rồi.
"Không không không, cậu không làm vậy được, cậu nghe nè ——— ta, chỉ là một đóa hoa thôi. Chính là cảm giác này, giọng điệu lạnh nhạt hơn chút nữa. Cái từ hoa này, không cần nhấn mạnh, cậu tưởng tượng một chút……" Diêu Chương vẫn luôn chăm chút từng li từng tí mỗi một hình ảnh, mỗi một lời thoại đều yêu cầu nghiêm khắc, thu âm trực tiếp, không phải chuyện đùa.
Hứa Bạch gật đầu liên tục, sau đó một mình chạy vào góc vườn hoa tự ngẫm nghĩ. Tường cao che khuất bóng dáng cậu, nhưng thanh âm vẫn lặng lẽ chui vào tai Phó Tây Đường.
Một hồi yên tĩnh qua đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!