Cảnh đầu tiên thuận lợi cũng không đồng nghĩa với việc những cảnh khác đều có thể nhanh chóng hoàn thành.
Lục Dĩ Quyến dù sao cũng là diễn viên nghiệp dư lại còn là người mới, so với Dung Đình có 10 năm tích lũy trong nghề, kiến thức có được trong khoảng thời gian tập huấn ngắn ngủi rất nhanh liền không đủ.
Dù cho Tạ đạo và Tống Phong Niên vẫn đều nói cậu cứ là chính mình mà biểu diễn, thế nhưng đến khi đứng trước màn hình, Lục Dĩ Quyến mới nhận ra khoảng cách giữa bản thân và Hứa Do không chỉ vài tờ kịch bản mà còn là cả một số phận.
Tiến vào ngày thứ 3 quay chụp, Lục Dĩ Quyến gặp được cản trở lớn nhất từ trước tới nay.
Đây là một cảnh quay với cảm xúc dao động khá lớn.
Trong kịch bản, mẹ của Dung Đình vì không muốn món nợ đánh bạc trong nhà cản trở đến cuộc sống của mình, bà quyết định gói ghém tất cả tiền tài trong nhà bỏ đi không báo trước. Nhưng ngày hôm sau chính là ngày trả nợ. Dung Đình hai bàn tay trắng, cùng đường, bi thương, cuối cùng anh lựa chọn uống say, sau khi đã say mèm, anh tìm đến Lục Dĩ Quyến.
Đây là một cảnh quay vào ban đêm, bắt đầu quay từ lúc 7h trời vừa sẩm tối, giờ đã sắp tới 11h đêm, đã 4 tiếng trôi qua, nhưng phía Lục Dĩ Quyến vẫn chưa thể được Tạ Sâm chấp nhận.
Lần này vất vả lắm mới diễn được cả cảnh quay, kết quả Tạ Sâm vẫn không hài lòng: "Tiểu Lục, cháu lại… tìm cảm giác xem, có hơi over."
Giọng nói của Tạ Sâm vang lên qua loa, Lục Dĩ Quyến đành phải giơ tay làm dấu ok, đợi hóa trang của Dung Đình chỉnh sửa lớp trang điểm cho anh, bản thân dựa vào tường điều chỉnh hô hấp.
Đến khi Dung Đình sửa xong, cậu đi đến trước máy quay chính, chuẩn bị bắt đầu.
"Action!"
Trước cửa hàng cho thuê băng ghi hình, Lục Dĩ Quyến kiễng chân, kéo cửa sắt xuống, cầm khóa cửa ra — một ngày buôn bán của cửa hàng chấm dứt, cậu muốn về nhà.
Phía bên trái của màn ảnh, Dung Đình cầm một chai rượu, loạng choạng tiến vào tầm nhìn của người xem. Vẻ say rượu của anh vẫn có vẻ bị kiềm chế, thân hình hơi nghiêng cảm giác như anh sắp sửa ngã xuống, lúc này, người xem đã biết được thân thế của Triệu Doãn Trạch, không khỏi sinh ra vài phần thương cảm với anh.
"Hứa Do… Hứa Do!"
Anh gọi hai tiếng Lục Dĩ Quyến mới quay đầu, một cảnh đặc tả đang chờ ngay lúc này, cậu hơi nhíu mày, trong mắt lộ ra vẻ khó hiểu, ngay sau đó, trong bóng tối, Lục Dĩ Quyến thấy được Dung Đình, ánh mắt cậu hơi sáng lên: "Doãn Trạch?"
Cảnh đặc tả này cuối cùng đặt trong phim nhiều nhất cũng chỉ 1 giây mà thôi.
Vì ánh mắt này, Lục Dĩ Quyến đã bị hô cut ít nhất 4 lần.
Màn ảnh kéo về phía sau, từ đặc tả biến thành cận cảnh, Lục Dĩ Quyến đứng dậy đi đến chỗ của Dung Đình, mà không đợi cậu đi được vài bước, Dung Đình đã ngã vào lòng Lục Dĩ Quyến.
Ngay sau đó, lại là một đặc tả.
Tay của Lục Dĩ Quyến, sau chớp mắt do dự mới đặt lên lưng Dung Đình, mang theo chần chờ vỗ vỗ lưng anh: "Uống rượu à? Sao anh say thế…"
"Trả lại cậu cái này."
Dung Đình nhét băng ghi hình vào lòng Lục Dĩ Quyến, người đã không đứng thẳng nổi, vẫn tựa vào cai cậu: "A, tôi mới sống vài năm, sao đã nợ nhiều vậy, mãi mãi phải trả nợ, trả nợ nhân tình, trả nợ tiền, trả cậu băng ghi hình…. Cái gì tôi cũng không có, tất cả đều là vay mượn, tất cả đều đi nợ người ta về!"
"Anh nói gì thế, có chuyện gì xảy ra vậy?" Lục Dĩ Quyến ngoài miệng quan tâm, nhưng ánh mắt mờ mịt, giãy dụa của cậu đều đang ám chỉ người xem, thứ cậu thực sự để ý chính là người cậu vừa đẩy ra, cậu chỉ muốn Triệu Doãn Trạch vẫn cứ như thế, dựa vào cậu.
Trong một máy quay khác lại là hình ảnh nhắm về phía Dung Đình, hốc mắt anh đỏ lên, không phải vì men say mà là vì ngăn lại nước mắt, nỗi hận với cha mẹ, với cuộc sống thay đổi quá nhanh, nhờ lần say rượu này mà cảm xúc của anh được bộc phát: "Mẹ tôi đi! Bà đi! Tiền cũng mang đi!"
Chai rượu trên tay Dung Đình bị anh dùng sức ném vào cửa sắt, thủy tinh văng khắp nơi, nhưng mà, anh dùng sức khiến cho cả anh lẫn Lục Dĩ Quyến đều ngã trên bậc thang, hai người vốn đang dựa vào nhau giờ biến thành ôm.
"Cut!" Tạ Sâm giơ loa gọi, các nhân viên trong trường quay đều như sợi dây cung đang căng lên nháy mắt chùng xuống. Quay phim kéo dài đến hiện giờ khiến cho tất cả mọi người đều không kiên trì được nữa.
Mà Lục Dĩ Quyến và Dung Đình lại càng không cần phải nói, không có máy quay trước mặt, tinh thần cả hai đều trở nên không tốt, Lục Dĩ Quyến vẫn bị Dung Đình đè liên tục, giờ cả người đau nhức, nhất là… mông không ngừng ngã vào bậc thang…
Nhưng nhìn Tạ đạo càng chạy càng gần, Lục Dĩ Quyến vẫn miễn cưỡng chuẩn bị tinh thần, đứng lên, cố gắng nở nụ cười: "Tạ đạo, vấn đề ở chỗ nào ạ?"
"Tiểu Lục, lúc cháu ngã cần phải chú ý khuôn mặt của mình, bảo vệ Dung Đình chân thành một chút, giống như thà rằng bản thân ngã chết cũng không muốn anh ấy bị thương, đã hiểu chưa? Đau lòng… đau lòng nhiều vào!"
Lục Dĩ Quyến nản lòng gật đầu: "Cháu biết ạ, lát nữa cháu sẽ chú ý."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!