Chương 71: (Vô Đề)

Editor: HUỲNH TÂM

Beta: HUỲNH TỬ

Quan hệ giữa hai người là như thế nào…?

Dưới câu hỏi rõ ràng như vậy, Lục Dĩ Quyến nhanh chóng cứng đờ, cậu cùng Ngô Vĩnh Hân nhìn nhau mấy giây, ngay sau đó nhanh chóng trốn ra phía sau Dung Đình, hung hăng kéo quần áo của đối phương, ra hiệu để Dung Đình trả lời——– Người là do anh gọi đến, anh đến đối phó!

Không cần phải nói, Dung Đình cũng nhìn ra ánh mắt ám chỉ của Lục Dĩ Quyến.

Hắn nhất thời cảm thấy buồn cười, fan hâm mộ của Lục Dĩ Quyến không nên gọi  cậu là con nai gì đó, mà cần phải giống như hắn gọi cậu là đà điểu mới đúng.

Đương nhiên, chuyện nói đùa như thế này không có từ miệng Dung Đình nói ra, ngược lại, trên mặt của hắn vô cùng bình tĩnh, không có tiếng động mà đưa tay khoát lên vai của Lục Dĩ Quyến, tiếp đó nhìn Ngô Vĩnh Hân mỉm cười khách khí, "Là loại quan hệ cần giữ bí mật."

Câu nói này nói đến vô cùng lấp lửng, nhưng lại tỏ rõ lập trường của mình.

Ngô Vĩnh Hân trong chốc lát buồn bực đến lông mày dài giơ lên, Dung Đình người này, quả nhiên hoàn toàn như trước đây khiến người chán ghét.

Nhưng mà ——

"Ha ha, chính là như vậy, còn mong Vĩnh Hân tỷ quan tâm nhiều thêm!"

Ngược lại Lục Dĩ Quyến đối với câu trả lời của Dung Đình cực kì hài lòng!

Có quan hệ hợp tác kinh tế ở bên trong, cậu kỳ thật cũng không muốn giấu diếm Ngô Vĩnh Hân. Dù sao sự nghiệp của cẩu tử ở trong nước còn chưa có phát triển đến như vậy, nghệ sĩ cùng công ty quản lý lực lượng bình thường là có thể áp đảo phía trên giới giải trí truyền thông, quan hệ của cậu với Dung Đình có thể để cho Ngô Vĩnh Hân biết, ngược lại có thể để cho Tân Nghệ giải trí vì đó để trong lòng, ít nhất có thể đảm bảo có sự tính toán nhất định với bê bối.

Nhưng mà, ở một phương diện khác, Lục Dĩ Quyến lo lắng cho sự nghiệp của Dung Đình, lo lắng Ngô Vĩnh Hân mang một ý đồ khác, tương lai sẽ đem quan hệ của bọn họ ra công kích Dung Đình, bởi vậy nên không dám tùy tiện nói ra, một phương diện khác nữa, Lục Dĩ Quyến muốn lưu lại đường lui cho cả hai.

Ngay lúc ban đầu, Lục Dĩ Quyến lựa chọn giữ lại đường lui.

Dưới tình huống Dung Đình chủ động tiết lộ một chút cho Ngô Vĩnh Hân, vậy đã nói rõ, anh ấy không cố kỵ nhiều như thế, đồng thời…. Dung Đình cũng không đem lời này nói rõ! Chuyện này khiến cho cảm giác an toàn của Lục Dĩ Quyến bùng nổ! Cậu thích cảm giác thành thục điêu luyện như vậy, tiến có thể công, lùi có thể thụ…. không đúng, lui có thể thủ, đơn giản hoàn mỹ!

Giấu đi tâm tình vô cùng hưng phấn đến ở trong lòng, Lục Dĩ Quyến đưa mắt nhìn Ngô Vĩnh Hân rời đi, vui sướng giống như Kim Mao đi vào phòng.

Cũng cùng lúc đó, tiểu Kim Mao cũng vui vẻ như giống như Lục Dĩ Quyến (…) hướng cậu nhào tới.

Một người, một chó.

Dung Đình đứng ở trước cửa nhìn xem hai giống loài khác nhau nhiệt tình ôm ấp, bỗng nhiên hiện lên nghi hoặc về địa vị của mình trong lòng Lục Dĩ Quyến.

Nhưng hắn cũng không có cho phép sự nghi ngờ này tồn tại quá lâu trong lòng mình.

Dung Đình từ phía sau Lục Dĩ Quyến đưa tay tới chế trụ eo đối phương, đem người kéo vào trong ngực.

Khí tức hô hấp ấm áp của hắn kề sau tai Lục Dĩ Quyến, hai tay vững vàng khóa tất cả động tác của đối phương lại, giống như động vật họ mèo vô cùng có kiên nhẫn đối với con mồi của mình, hoàn toàn đem Lục Dĩ Quyến vào tầm kiểm soát của mình, sau đó lại chậm rãi chờ đối phương từ bỏ tất cả chống cự.

Ngoan ngoãn thuận theo.

Sau đó đem cậu đẩy lên tủ áo khoác bên cạnh, nhẹ nhàng kéo một cái, hai người liền cùng nhau đứng đối mặt ở một chỗ.

"Dung….A…"

Dung Đình nuốt tất cả lời nói của Lục Dĩ Quyến vào giữa môi răng, sau đó tinh tế chép miệng cho thấy tâm tình vô cùng tốt của mình.

Là nhớ nhung được che giấu vô cùng sâu, giống như là sóng ngầm phun trào, vô cùng bình tĩnh ở mặt ngoài, lại không ngừng bành trướng ở trong tim.

Còn có ỷ lại.

Để hắn vẫn lấy làm kiêu ngạo ỷ lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!