EDITOR: HUỲNH TÂM
BETA: LINH LÊ
Lục Dĩ Quyến và Dung Đình bốn mắt nhìn nhau, trong lúc nhất thời, cậu cũng không biết trả lời vấn đề này như thế nào.
Nói mình diễn kịch cũng không muốn? Hay là nói… Cậu có chút ghen ghét Vệ Quốc?
Trong nội tâm một mảnh âm u, thậm chí là có chút già mồm cãi láo, Lục Dĩ Quyến theo bản năng muốn che giấu.
Nhưng là...
"Dĩ Quyến." Dung Đình nhẹ nhàng gọi tên của Lục Dĩ Quyến, giống như nhìn ra trong lòng Lục Dĩ Quyến do dự, hắn cười cổ vũ một tiếng, tiếp tới cầm lấy tay Lục Dĩ Quyến, "Nói chuyện với anh một chút nhé?"
Động tác như vậy, rốt cục nhắc nhở bọn hắn có mối quan hệ không bình thường.
Dung Đình không còn là minh tinh mà lúc nào cũng có thể rời khỏi cuộc sống của cậu nữa, bọn họ là… Người yêu.
Lục Dĩ Quyến trong lòng nhẹ một chút, "Không phải không vui, em chỉ là nhìn thấy Vệ Quốc còn trẻ như vậy mà đã có thể làm đạo diễn phim của anh, em rất hâm mộ cậu ấy.."Dung Đình nghe thấy liền cười một tiếng, theo bản năng an ủi Lục Dĩ Quyến: "Hắn khẳng định cũng hâm mộ em, em so với cậu ta còn trẻ hơn, nhưng đã là ảnh đế Cannes…Ngay cả anh cũng hâm mộ em."
Nhưng mà, nét mặt của Lục Dĩ Quyến cũng không vì lời an ủi của Dung Đình mà trở nên thư giãn, ánh mắt của cậu vẫn có một chút mất mát. Dung Đình dừng một chút, bỗng nhiên ý thức được, cậy tới nay đều không để ý đến một chuyện. Bất luận là Cannes cũng tốt, trong nước cũng được, chỗ Lục Dĩ Quyến hướng tới, từ trước đến nay đều không phải là danh hiệu vua màn ảnh.
Lực hấp dẫn của 《 Đan Tâm 》 với Lục Dĩ Quyến, tựa như xe đồ chơi của trẻ con, búp bê Barbie của bé gái, chỉ là một chút đồ chơi không hề quan trọng,
Chấp niệm của cậu đối với ống kính đạo diễn, gần như vượt qua tưởng tượng của Dung Đình.
"Dĩ Quyến..." Dung Đình tỉnh ngộ đi qua, ngược lại không biết nên nói gì với Lục Dĩ Quyến, mặc dù « đường cao tốc » chọn trúng Vệ Quốc còn rất trẻ làm đạo diễn, nhưng cũng không thể nói không có suy nghĩ sâu xa trong đó, nhà sản xuất sẽ không cho phép hắn biến bộ phim thành trò đùa, mà hắn coi như là nam chính số một, hẳn cũng nên có trách nhiệm cam đoan sẽ đem lại lợi ích mà công ty mong muốn.
Lục Dĩ Quyến nhìn Dung Đình xoắn xuýt, ngược lại cảm thấy không có khó chịu như vừa rồi, cậu thoải mái cười một tiếng, nhân tình thế cùng Dung Đình mười ngón đan xen," Dung ca, anh không cần nhạy cảm quá, em không muốn anh vì em mà làm gì đó…. Em chỉ muốn nói cho anh em nghĩ gì thôi."
Dung Đình vuốt ve mu bàn tay của Lục Dĩ Quyến, "Anh biết, em muốn làm đạo diễn, muốn quay bộ phim của mình."
Lục Dĩ Quyến nghiêm túc gật gật đầu, "Đúng vậy, tự quay bộ phim của mình, Dung ca, nếu như chờ sau khi em tốt nghiệp, đi quay phim, có thể mời anh đến đóng vai nam chính không? Em không có danh tiếng, không phải đạo diễn lớn như Tạ Sâm, Cao Tư Nguyên… Thích Mộng tỷ sẽ đồng ý cho anh đóng phim của em sao?"
"Tất nhiên sẽ đồng ý, vì sao không thể chứ?" Dung Đình cười lên, " Chỉ là muốn nhìn em làm sao mời anh thôi, phải đầy đủ thành ý mới có thể."
Lục Dĩ Quyến sửng sốt một chút, "Anh còn muốn cùng em nói chuyện tiền bạc à!"
Dung Đình đưa tay đem cậu kéo đến gần mình, tiếp theo cúi người hôn xuống, "Ừm, có tiền đưa tiền, không có tiền thì lấy thịt bồi thường."
Dung Đình lưu lại Hổ Xuyên thời gian không dài, ở hơn một tuần liền muốn trở lại Bắc Kinh chính thức khai công.
Làm một diễn viên, muốn duy trì sự xuất hiện cùng sự nổi tiếng của mình trước mặt công chúng thật sự là khó khăn, phát triển nhanh chóng như Dung Đình, lần bị thương này ba tháng không xuất hiện cũng bị lạnh nhạt rõ ràng. Trong giới Truyền hình điện ảnh, hắn tiếp « đường cao tốc», tạm thời không nhận phim khác, bởi vậy có người rảnh rỗi nói chuyện phiếm với hắn lúc ăn cơm, trên internet, so với hắn thì chủ đề về những tiểu sinh truyền hình tuổi trẻ đầy sức sống nghiễm nhiên chiếm nhiệt độ cao hơn trước trong các câu chuyện, một bộ « Đồng Độ Sinh » mang đến "hiệu ứng Cannes" đã không còn thừa mấy, ba tháng trôi qua, không có ai lại đi nói chuyện về tác phẩm này, cũng đã không còn ai thảo luận Dung Đình cùng Lục Dĩ Quyến đến tột cùng ai mới đáng giá nhận danh hiệu vua màn ảnh Cannes.
Lúc này, cho dù là Dung Đình đã tham gia hai trận thời thượng tú cuối năm, cũng không thể khơi ra chủ đề nóng.
Thích Mộng khép lại cặp văn kiện, bất đắc dĩ an ủi Dung Đình, "Anh bây giờ chỉ có thể chờ đợi, chờ « đường cao tốc» khai mạc."
Ngược lại là sự nghiệp của Lục Dĩ Quyến lại đi lên quỹ đạo.
Khi Dung Đình rời đi, hai ngày sau đó Ngô Vĩnh Hân tự thân lên cửa, cùng Lục Dĩ Quyến gặp mặt nói chuyện.
Một loạt hợp đồng, điều khoản đại khái, đều qua tay Thích Mộng giúp đỡ xử lý bảy tám phần, cuối cùng, những tình tiết nhỏ dính đến sự phát triển trong tương lai, vẫn phải để Lục Dĩ Quyến tự mình bàn bạc với Ngô Vĩnh Hân.
Đương nhiên, chuyện này cũng không phải Thích Mộng không nguyện ý hỗ trợ, mà là Dung Đình đặc biệt dặn dò Thích Mộng, dù sao sự tình cũng liên quan đến thương mại, hi vọng cô không cần can thiệp quá nhiều vào quyết định của Lục Dĩ Quyến ở phương diện này, để cho cậu có trọn vẹn không gian tự mình xử lý.
Thế là, Thích Mộng lưu lại mấy phương thức liên lạc của những luật sư đáng tin, chuẩn bị trưng cầu ý kiến của Lục Dĩ Quyến, còn lại là trao đổi giữa cậu và Ngô Vĩnh Hân.
Trong phòng khách, một bên Ngô Vĩnh Hân vừa cười vừa trò chuyện với Lục Dĩ Quyến, một bên không để lại dấu vết quan sát bốn phía.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!