Đối mặt với ngữ khí mang theo sự lấy lòng, thậm chí còn dùng kính ngữ thăm hỏi đầy ân cần của Lục Dĩ Quyến, Dung Đình vẫn lạnh lẽo như trước.
Mày anh chậm rãi nhíu lại, giống như một con sư tử đực bị kẻ khác xâm nhập vào lãnh địa của mình, anh từng bước một tới gần Lục Dĩ Quyến: "Cậu vào bằng cách nào?"
Cúi đầu, lại quét mắt nhìn về phía máy ảnh trên tay cậu, máy ảnh chỉ về hướng của mình, vẫn đang mở, sắc mặt Dung Đình càng thêm khó nhìn.
Về phần Lục Dĩ Quyến, thấy cái liếc mắt của Dung Đình, cậu gần như đỏ mặt, hoàn toàn có thể đoán được Dung Đình tưởng tượng ra điều gì… đại loại là một tên biến thái chụp lén đến phát rồ… Nhưng hết thảy thực sự rất đúng dịp, trùng hợp tới mức nghĩ đến giải thích đến Lục Dĩ Quyến cũng cảm thấy khó khăn.
Nhưng, đi lên thì chết mà lùi xuống cũng chết, kết quả đều giống nhau, dù sao cậu cũng phải kêu oan cho mình một lần.
Bởi vậy, dù cho giờ phút này Lục Dĩ Quyến đã bị ép lùi đến bên cạnh quầy bar, cậu vẫn kiên trì nặn ra một nụ cười, sau đó giơ bàn tay đã đổ mồ hôi lên cho Dung Đình thấy được thẻ phòng: "Là tiền bối Tống cho tôi, đồ đạc của tôi tạm thời đặt ở đây… Chẳng qua hôm nay tôi không biết hôm nay anh đến đoàn làm phim, còn, về máy ảnh… Là do tôi với tiền bối Tần Văn Kiệt học chụp ảnh mà thôi, không phải đến chụp anh, ai ai ai anh nghĩ mà xem, tôi chụp anh làm gì, chúng ta đều là đàn ông, anh có tôi cũng có nha! Ha ha…"
Nhưng mà, bi kịch đến quá nhanh.
Lục Dĩ Quyến thực sự quá khẩn trương cho nên tay cầm máy ảnh cũng run run, run tới mức không cẩn thận ấn nút chụp, tiếng tách tách vang lên giữa phòng im lặng có vẻ trở nên lớn hơn rất nhiều.
Nào biết, Dung Đình không giận mà cười lên, giống như bị Lục Dĩ Quyến chọc cười, anh vươn tay nhẹ nhàng lướt qua đường cong bên cằm cậu, hỏi ngược lại: "Đều là đàn ông?"
Lục Dĩ Quyến ngượng ngùng, không dám tùy tiện nói tiếp.
Có vẻ như bị sự dễ bảo của Lục Dĩ Quyến lấy lòng, Dung Đình không quở trách thêm, anh hơi tựa người bên quầy bar, tư thế hình chữ L, đứng cạnh Lục Dĩ Quyến như thể muốn bao vây cậu vào lòng.
Anh cúi đầu, khiến cự ly giữa hai người ngắn lại ước chừng chỉ còn 20cm, con ngươi màu hổ phách dần dần tỏa ra ánh sáng đầy ái muội: "Không sai, chúng ta đều là đàn ông, vậy thì sao?"
Lông mày của anh rất mỏng trông có vẻ đầy lạnh lùng, nhưng lúc này nó đang nâng lên thành một đường cong đầy dịu dàng, không giống như đang ép hỏi mà là dụ dỗ, dẫn dắt cậu hỏi: "Cậu dám nói, cậu không có cảm giác gì với tôi?"
Lục Dĩ Quyến kinh ngạc há to miệng, bỗng nhiên phát hiện miệng lưỡi mình khô khốc.
Nhưng, đây không phải là điều đáng quan tâm, chuyện ở đây là… Dung Dung Dung Đình… Chẳng lẽ…
Lục Dĩ Quyến cảm giác mọi lông tơ trên người mình đều dựng đứng lên, thậm chí đã bắt đầu rối rắm, nếu Dung Đình muốn "ép" thêm thì mình nên vươn tay ôm ngực hay giữ thắt lưng.
"Dung Đình, tôi nghĩ anh thật sự hiểu nhầm…" Lục Dĩ Quyến muốn giải thích, cậu liếm liếm miệng, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ, phải tìm từ kiểu gì để vừa không ảnh hưởng đến mặt mũi của Dung Đình, lại vừa có thể từ chối một cách uyển chuyển với… ám chỉ này.
Dù sao bọn họ còn phải hợp tác rất lâu nữa, mà Lục Dĩ Quyến cậu rõ ràng chính là con người thẳng nhất vũ trụ!
Lục Dĩ Quyến cảm thấy vô cùng đau đầu… và kinh sợ.
Nhưng mà, trong lúc cậu đang cẩn thận châm chước tìm từ, rốt cuộc nghĩ ra được lời nói uyển chuyển thứ hai thì Dung Đình đã chậm rãi thong thả lãnh đạm trở lại.
Anh đứng thẳng người, lùi lại về phía sau một bước, kéo ra khoảng cách giữa anh và Lục Dĩ Quyến. Dung Đình hơi cúi đầu, ưu thế chiều cao khiến anh có một ưu thế trời cho, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống khiến Lục Dĩ Quyến bỗng dưng phát lạnh: "Trang 88, hàng thứ 4. Cậu có thể cút."
"Cái gì?" Lục Dĩ Quyến còn đang bị cuốn vào cảm xúc vừa nãy Dung Đình mang đến, ánh mắt lơ mơ, còn mang theo sợ hãi, dừng trên mặt đối phương.
Lúc này, vẻ mặt đầy khiêu khích của Dung Đình đã không còn tăm hơi, thay vào đó là sự lãnh đạm nhạt nhẽo, "Kịch bản, trang 88, dòng thứ 4, lời kịch của tôi… Bạn nhỏ, có thể rời khỏi phòng của tôi được không?"
Lục Dĩ Quyến cảm giác CPU trên đầu cậu rốt cuộc khởi động lại.
Đờ mờ!!!
Hóa ra là Dung Đình chơi cậu!
Những lời ái muội vừa rồi tất cả đều ở trong kịch bản, thậm chí làm một đoạn đối thoại vô cùng quan trọng. Chính những lời này, rốt cuộc tỏ rõ cảm tình của hai nam chính, đẩy bọn họ sang giai đoạn 3!
Lục Dĩ Quyến xấu hổ, đồng thời lại giận dữ, vì mình ngu xuẩn, cũng vì Dung Đình… chơi ác!
Đúng vậy, cho dù bị trêu đùa, Lục Dĩ Quyến vẫn không thấy chán ghét Dung Đình, ngược lại, khi chật vật rời khỏi phòng 2305, trong đầu cậu đã suy nghĩ nên giải thích như thế nào với anh.
Cùng với… làm cách nào để thu hồi lại các em máy móc vẫn còn đang gửi ở trong phòng Dung Đình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!