Editor: Thụy Miên
Beta: Dạ
Dưới sự hấp dẫn của phòng xem phim, ngày hôm sau Lục Dĩ Quyến chuyển ra khỏi nhà Bạch Thần.
Nhưng mà, Lục Dĩ Quyến cũng không định ở lâu, cậu ngoại trừ đem theo vài bộ quần áo để tắm giặt với một ít tư liệu phim ảnh, cũng không mang những thứ khác.
Từ khi cậu bắt đầu thu dọn đồ, Bạch Thần liền trầm lặng khác thường, nhưng anh cũng không nói gì thêm, chỉ dặn dò Lục Dĩ Quyến, "Chú ý an toàn, có chuyện gì thì gọi cho anh."
Lục Dĩ Quyến vẫn nhạy cảm như trước, tất nhiên phát hiện biểu cảm như không có chuyện gì của Bạch Thần nhất định là che giấu vài phần không hài lòng. Cậu có chút áy náy, cũng không giấu diếm Bạch Thần, "Dung sư ca bên kia có một phòng xem phim, em rất thích…Cho nên mới chuyển qua ở vài ngày, thuận tiện giúp anh ấy chăm sóc chó con, sư ca đừng giận nha."
Bạch Thần nở nụ cười trống rỗng, "Anh tức giận cái gì, muốn ở nơi nào là quyền của em, bảo vệ chính mình tốt là được rồi."
Lục Dĩ Quyến cảm thấy rất kỳ lạ, "Bảo vệ chính mình? Là chó rất nhỏ nha, còn rất nghe lời! Em cảm thấy em có thể sớm quen với nó…"
Bất giác, Lục Dĩ Quyến đã chuyển sang chủ đề khác, "Ai, thật ra em đã sớm muốn nuôi chó con, cảm giác vừa sợ vừa thích, cảm thấy nuôi một con sẽ tốt hơn!"
Bạch Thần giúp Lục Dĩ Quyến đeo cặp sách, "Ừ, em thích là được rồi, đi thôi."
Lục Dĩ Quyến vui vui mừng mừng đeo cặp lên lưng (…) ngay cả thang máy cũng không đợi, nhanh như chớp phi xuống lầu, chui vào trong xe Dung Đình.
Bạch Thần từ trong cửa sổ nhìn hai người hất bụi mà đi, thấp giọng thở dài.
Tủ quần áo và giá sách cũng trống ra một khoảng lớn, trong lòng cũng trống rỗng một khoảng.
Nhưng mà, Lục Dĩ Quyến lên xe Dung Đình rồi mới phát hiện, không chỉ Bạch Thần hôm nay rất kỳ lạ, Dung Đình cũng có chút kỳ lạ.
"Em chỉ có ít đồ như vậy?"
"Đúng vậy nha! Sách, quần áo, máy tính, dây sạc,…còn muốn mang theo gì nữa sao?" Lục Dĩ Quyến mê mang nhìn Dung ĐÌnh, đối phương hình như cũng không có quá vui vẻ, vẻ mặt đưa đám không khác gì bộ dáng của Bạch Thần lúc này.
Dung Đình dùng dư quang liếc túi xách trên đùi Lục Dĩ Quyến mấy lần, "Chỉ có vài bộ áo quần như vậy?"
Lục Dĩ Quyến nhìn nhìn túi xách khổng lồ trước mặt, "Cái này vẫn chưa đủ? Đủ tắm rửa một tuần rồi!"
Dung Đình đạp mạnh phanh lại, nghiêm túc nghiêng đầu nhìn chằm chằm Lục Dĩ Quyến một lúc. Sau khi xác định đối phương quả thật chỉ tính ở lại một tuần, anh nhịn không được khẽ hừ một tiếng, không trả lời lại, chỉ là đạp manh chân ga, để cho xe thể thao tùy ý phóng đi.
–
"Nó bây giờ có chưa đến hai tháng, em mỗi ngày cho nó ăn ba bốn lần là được rồi…đây là sữa chuyên dụng cho chó nhỏ, pha với nước ấm, thích hợp để ngâm yến mạch cho nó, nhất định phải ngâm cho mềm ra, ấm ấm rồi cho nó ăn, quá nóng hay quá lạnh đều không được. Lúc này cố gắng đừng mở điều hòa, nó không chịu được, nhưng mà cũng đừng để nó một mình…một con chó ngây ngô, nó rất quấn người….
Sau khi tốn ba tiếng đồng hồ khiến cho Lục Dĩ Quyến có dũng khí ôm lấy tiểu Kim Mao, Dung Đình bắt đầu nói cho Lục Dĩ Quyến những chuyện cần làm khi nuôi chó.
Lục Dĩ Quyến cho tới bây giờ vẫn không nghĩ nuôi một con chó phải chú ý nhiều như vậy, nhìn một đống đồ ngổn ngang trước mặt, Lục Dĩ Quyến cảm thấy choáng ngợp, "Dung, Dung ca…Anh chờ một chút, em phải ghi lại vào sổ…"
Dung Đình liếc mắt nhìn Lục Dĩ Quyến, tiểu Kim Mao đối với cậu đại khái vẫn còn có chút lạ lẫm, rúc trong ngực Lục Dĩ Quyến cũng không thành thật, động một chút lại liếm đông, liếm tây, sau đó móng vuốt cũng không thành thật vỗ vỗ. Lục Dĩ Quyến mặc dù về mặt lý trí biết rõ tiểu Kim Mao không có khả năng làm cậu bị thương, nhưng trên mặt cảm xúc vẫn là sợ hãi, cả người cứng lại tại chỗ, không dám động, phỏng chừng lời nói của Dung Đình…cậu cũng không nghe lọt bao nhiêu.
"Phòng khách có giấy bút." Dung Đình bất đắc dĩ thở dài, "Kim Mao em để xuống đất là được, để nó tự chơi."
Biểu cảm Lục Dĩ Quyến chực khóc, "Không được…em nhìn thấy nó chạy liền sợ."
Dung Đình "…"
Hai người giằng co một lát, Dung Đình cuối cùng đành phải vươn tay, "Đưa anh ôm cho, em đi lấy giấy bút."
Vì vậy…vừa nhét Kim Mao vào trong ngực Dung Đình, Lục Dĩ Quyến liền chạy tóe khói.
Sau cả đêm "Giáo dục nuôi chó", Lục Dĩ Quyến cuối cùng cũng hiểu vì sao Dung Đình không chịu nhờ mấy dì tới nuôi…Chuyện phải chú ý quá nhiều, uổng cho cậu tự xưng là sinh viên chưa tốt nghiệp, rõ ràng nghe một hồi cũng nhức đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!