Cậu đã tưởng tượng rất nhiều lần, đến nỗi mỗi ngày trước khi đi vào giấc ngủ đều phải suy nghĩ "Muốn giới thiệu bản thân với mọi người vào ngày đầu tiên bước vào đoàn làm phim kiểu gì", thế nhưng khi Lục Dĩ Quyến thực sự lấy vai trò nam nhân vật chính được đạo diễn Tạ Sâm tự mình giới thiệu cho mọi người, cậu lại chỉ kịp nói một câu: "Chào mọi người, tôi là Lục Dĩ Quyến."
Sau đó, Tạ Sâm nhanh chóng ngắt lời cậu: "Mọi người có thời gian lại chậm rãi làm quen, rồi, tiếp tục làm việc."
Sau 3 giây, đám người vừa mới mang theo khuôn mặt tươi cười nhiệt tình không thôi bu lấy Lục Dĩ Quyến tức thì tản ra không còn lại một ai. Lục Dĩ Quyến mờ mịt một chút mới nghe được Tống Phong Niên đến giải thích: "Sắp bắt đầu quay phim, còn có vài bối cảnh chưa xác định được, mọi người đều đang bận rộn, cậu cứ ở lại đây một lát, tôi sẽ gọi trợ lý đến tìm cậu."
Không đợi Lục Dĩ Quyến nói vài câu, Tống Phong Niên đã cầm điện thoại đi xa.
Ngây người ra một lúc, Lục Dĩ Quyến mới chậm rãi làm rõ được tình trạng của ngày đầu tiên.
—— Công tác chuẩn bị chưa xong, các diễn viên khác còn chưa đến, cậu là nam chính, cũng là người vô hình.
Đành phải tự mình quảng cáo bản thân.
Vì thế, Lục Dĩ Quyến biết điều mà trốn đến một góc vắng người không ảnh hưởng đến ai, im lặng nhìn cách đó không xa một đám người dựng bối cảnh. Nửa tiếng sau, trợ lý mà Tống Phong Niên nói rốt cuộc mang theo đầy đầu mồ hôi xuất hiện: "Lục Dĩ Quyến đúng không? Tôi là trợ lý của tiền bối Tống, xin lỗi tôi hơi bận, giờ cậu đi theo tôi, tôi đưa cậu đến khách sạn."
Trợ lý nói rất nhanh, bước đi vội vàng, khiến Lục Dĩ Quyến cũng khẩn trương theo, đến tận lúc vào trong xe cậu mới hình bình tĩnh lại.
"Tôi là Hà Hiển, số di động là… tiền bối Tống nói cậu không kí hợp đồng với công ty nào, cho nên tạm thời do tôi phụ trách công việc hàng ngày của cậu."
Thái độ của vị trợ lý này hoàn toàn không thân thiện chút nào, mở miệng nói cũng đầy hách dịch. Hai người trên xe không thể hàn huyên được câu nào, Hà Hiển dùng tốc độ 80km/h đi đến một nhà khách.
Anh ta vừa mở cốp xe giúp Lục Dĩ Quyến lấy đồ đạc ra, đồng thời chỉ về khách sạn ở phía đối diện mà giới thiệu: "Phần lớn thành viên trong đoàn đều ở bên kia, kể cả Tạ đạo, tiền bối Tống, nhưng Tạ đạo muốn cậu nhanh chóng nhập tâm vào vai diễn nên tìm một căn phòng đơn sơ một chút, hi vọng cậu không ngại."
Nói căn phòng này đơn sơ, thật sự là không ngoa.
Đi đến cuối hành lang, Hà Hiển đẩy ra một chiếc cửa gỗ không mấy chắc chắn, một chiếc cửa sổ con con lập tức đập vào mặt cậu.
Dưới cửa sổ là một chiếc giường đệm lò xo, không có nệm, chỉ có một cái thảm màu xanh quân đội, một cái khăn tắm màu cháo lòng phủ giữa giường, có lẽ là để thay thế cho chăn.
Ngoại trừ những vật đó, trong phòng không hề có điều hòa, quạt hay đồ vật trang trí nào quanh tường, ước chừng căn phòng này không thể rộng quá 4m2.
Nếu muốn dung nhập vào vai diễn, Lục Dĩ Quyến cảm thấy ngủ ở căn phòng này không có gì không ổn. Nhân vật của cậu là một người dưới đáy xã hội, bối cảnh vào giữa thập niên 90, Tạ đạo muốn cậu tách khỏi hoàn cảnh sinh hoạt của mình cũng là điều hiển nhiên.
Chẳng qua… Lục Dĩ Quyến yên lặng mở rương hành lý của mình, ngồi xổm xuống nền, quay đầu nhìn về phía Hà Hiển: "Hiển ca, bản thân em ở đây không có vấn đề gì, nhưng đồ đạc của em có lẽ không đặt ở đây được."
Cậu chỉ vào thùng của mình: "Em mang theo hai máy ảnh SLR, 4 ống kính, 2 chân máy, 1 đèn flash, còn có vài cái kính lọc máy ảnh, em để ở nhà khách này không yên tâm lắm, cửa kia chạm vào cái là mở được luôn."
Hà Hiển căn bản không chú ý nghe Lục Dĩ Quyến nói cái gì, ánh mắt của anh ta đã bị rương hành lý của Lục Dĩ Quyến hấp dẫn.
Có câu nói máy ảnh nghèo ba đời, máy quay hủy cả đời, những thiết bị quay phim luôn luôn cái sau giá cao vượt mặt cái trước. Mà không cần nói, chỉ riêng hai cái máy ảnh kia, chỉ riêng thân máy cũng phải tính giá vài chục ngàn.
Rõ ràng đến quay phim mà mang theo nhiều đồ đạc quý giá lại không liên quan đến công việc, Hà Hiển nhịn không được ghen tị, lập tức dán cho Lục Dĩ Quyến cái nhãn "Khoe của", "Lấy mấy thứ này đến làm gì, cũng đâu để cậu quay."
Lục Dĩ Quyến chỉ cười cười, "Em sợ trường sẽ có bài tập làm phim nên đành phải mang máy móc đến đây, tiện thể em quay vài cái cảnh hậu trường cho bản thân, còn làm kỉ niệm…"
Mặc dù có chút không vui, nhưng nghĩ đến đối phương là nam chính, Hà Hiển suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy thì thế này, cậu để lại quần áo và vật dụng sinh hoạt ở đây, mấy thứ khác thì cầm đi, tôi gọi điện thoại hỏi tiền bối Tống một cái, sau đó dẫn cậu đến chỗ an toàn hơn mà để."
20 phút sau, Lục Dĩ Quyến đứng ở tầng 23 của khách sạn đối diện, một tiếng "Bíp" vang lên, cửa phòng 2305 được mở ra.
Đây chính là phòng tổng thống trong truyền thuyết… Lục Dĩ Quyến líu lưỡi.
"Để đồ đạc ở phòng khách đi, chỗ này phải một thời gian nữa mới có người ở."
Để tìm được phòng cho Lục Dĩ Quyến, Hà Hiển phải chạy đến chỗ đoàn làm phim tìm Tống Phong Niên, giữa thời điểm nóng bức nhất của mùa hè, mồ hôi trên trán anh chảy ròng ròng.
Hà Hiển không còn chút kiên nhẫn nào, ném thẻ phòng cho Lục Dĩ Quyến rồi nói: "Nếu cần thì cậu tự mình đến đây, dù sao khoảng cách không xa, cầm thẻ này còn có thể đi ăn sáng, cũng có thể đi tập ở phòng tập thể thao."
Lục Dĩ Quyến nghiêm túc cầm lấy thẻ bỏ vào trong ví tiền: "Cảm ơn Hiển ca, làm phiền anh rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!