Editor: Thụy Miên
Beta: Nhân Tông
Lục Dĩ Quyến đi theo sau lưng Dung Đình lên lầu hai.
Nơi phát ra mùi là… phòng dành cho khách kế bên phòng ngủ chính, cũng là phòng mà cậu ở trước đó.
Dung Đình quay đầu lại cười với cậu, sau đó đưa tay, mở văn phòng, "Vào xem."
Lục Dĩ Quyến có vài phần không yên vào phòng.
Sau đó cậu liền sợ đến ngây người.
Mặt tường vốn màu xanh tươi mát bị màu đen bao phủ, đèn trần đổi thành đèn treo tường, tỏa ra ánh sáng mờ mờ, sàn gỗ màu trắng biến mất không thấy tăm hơi thay vào đó là tấm thảm đủ mọi phong cách Baroque. Trần nhà biến thành trần hấp thụ âm thanh, bề mặt trang trí các hình khối hòa vào phong cách của thảm sàn. Mà giường ngủ dành cho hai người vốn có cũng đổi thành hai ghế dựa bằng da đặt ở chính giữa — chênh lệch rất lớn.
Dung Đình đứng sau lưng cậu, nhẹ nhàng vịn lấy bả vai Lục Dĩ Quyến, "Đi vào trong xem một chút."
Lục Dĩ Quyến không hề tự chủ mà nghe theo sự sắp xếp của Dung Đình, cậu thong thả hoạt động hai chân, đi vào phòng.
Dung Đình khép cửa lại, không biết từ nơi nào lấy ra một cái điều khiển từ xa, anh ấn nút, ánh đèn nhạt dần dần tắt, mà khắp nơi tự nhiên truyền đến tiếng đàn violon trầm thấp hòa với hợp âm.
Trong bóng tối, Lục Dĩ Quyến không khỏi cảm thấy âm thanh này có phần quen thuộc.
Ngay lúc cậu không nhịn được nhớ lại nơi từng phát ra giai điệu này, bức tường tối đen như mực trước mặt cậu đột nhiên sáng lên.
"Gặp được cậu ấy, là chuyện vui sướng nhất cuộc đời tôi…"
Là giọng của Dung Đình?!
Lục Dĩ Quyến nghiêng mạnh đầu, nhưng Dung Đình chỉ mỉm cười bên cạnh cậu, ánh mắt bảo Lục Dĩ Quyến nhìn nguồn sáng.
–Đây là một màn hình bằng cả bức tường.
Trên màn hình, chậm rãi hiện lên gương mặt của Lục Dĩ Quyến, là lúc cậu ngồi trên phim trường "Đồng độ sinh, trước tiệm băng đĩa, đang chán muốn chết sắp xếp lại băng ghi hình trên kệ, biểu cảm lúc thì chuyên chú, lúc thì thờ ơ.
Lục Dĩ Quyến nhận ra người đó, thật ra không phải là cậu, là Hứa Do, là Hứa Do trước khi gặp Triệu Doãn Trạch.
"Tôi cho rằng sẽ ngã xuống đáy vực cuộc sống, nhưng mà không nghĩ tới, sẽ có một người tình nguyện giẫm lên bùn kéo tôi ra ngoài."
Trong tiệm băng đĩa, hai người cách một dãy kệ ăn ý mỉm cười, trên đường chạy trốn, Hứa Do bất động thanh sắc chăm sóc cho Triệu Doãn Trạch…Những đoạn này trên phim không phải là những đoạn hấp dẫn nhất, nhưng từng cái cắt ra ghép lại, từng khung hình đều là những thời khắc ngọt ngào hạnh phúc nhất của Hứa Do và Triệu Doãn Trạch.
"Cậu ấy có lẽ chưa từng chắc chắn rằng tôi có thương cậu ấy hay không."
Là đêm mà Triệu Doãn Trạch lựa chọn rời đi kia.
Là một đoạn ngắn không có trong phim, cũng là đoạn mà Lục Dĩ Quyến chưa từng xem qua.
Trời tờ mờ sáng, Triệu Doãn Trạch lấy ra một tờ phiếu nhỏ trong túi áo khoác của Hứa Do.
Đó là giấy ghi nợ anh viết cho Hứa Do, đối với người mà nói là một con số vô cùng lớn, nhưng thật ra cũng không phải là cả một đời người.
Triệu Doãn Trạch tìm được bút, nghiêm túc viết viết xóa xóa mấy con số kia, đổi thành "Một đời một kiếp."
Một lần nữa gấp lại, nhét vào trong túi áo của Hứa Do.
Sau đó Triệu Doãn Trạch xoay người rời đi.
"Nhưng… Hứa Do, em không bao giờ phải hoài nghi, anh cũng không thể bỏ em lại được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!